10 thg 2, 2019

Thế là một cái Tết nữa lại qua...

    Câu chuyện muôn thuở khi con người ta dần lớn lên thì tết cũng không còn nhiều niềm vui với họ nữa. Tết thay vì hồn nhiên như con điên, háo hức chờ mẹ mua quần áo mới, háo hức chờ bố đi mua cành đào, tíu tít nhìn ông nội gói bánh chưng hay bà quẩy hàng ra chợ cũng đã xa ơi là xa. Tết giờ chỉ đơn giản như một kì nghỉ dài, người ta quay về nhà để nghỉ ngơi, để tránh cái phố thị ồn ào, ô nhiễm, để nằm dài trên giường đến 8-9 giờ mà không lo trễ học, muộn làm. Và dần dần người ta chê Tết nhạt, Tết không có không khí, Tết chẳng vui và Ôi lại Tết.
    Vậy Tết làm sao mà nhạt? Tết vẫn có bánh chưng, vẫn có cành đào, vẫn nhưng phong bao lì xì đo đỏ, áo váy xập xòe, hội hè nhạc ca. Tết căn bản là vẫn như thế từ trước đến nay. Vậy nhạt là do đâu? Do đâu mà nhiều người than vãn cái không khí Tết xưa không còn?
    Làng quê tôi, Tết nay và Tết xưa cũng khác. Từ cái trang trí, đến cái cách người ta sắm Tết cũng hiện đại hơn. Trước thì chỉ một cành đào nho nhỏ, giờ có nhà trưng cả một cây đào bạc triệu, rồi đến cả chục triệu trước sân nhà. Rồi nào quất, nào mai, nào lan, hồng... lung linh như cung điện, đèn led nhấp nháy vui mắt, hiện đại và đẹp như phố thị.
   Còn Tết đối với những người làm việc xa quê, Tết là về nhà, là gặp gỡ bà con chòm xóm, anh em họ hàng để vui vẻ, để ôn lại câu chuyện ngày xưa. Ấy thế mà, trong câu chuyện của người ta lại là người nhà quê và người thành phố, trong cái nhìn đầy sự so sánh, trong cái cảm của phố thị ấy, người ta cho là mình dần xa cái gốc gác quê mùa. Câu chuyện chẳng được mấy từ rồi lại à ừ cho xong. Đến nhà này, nhà kia, họ hỏi xem ta đã làm được gì. Ừ thì đi xa không ai biết, về họ hỏi, nhưng câu chuyện giá như chỉ dừng ở chỗ vui vẻ thân tình thì sẽ không có gì đáng nghĩ ngợi. Về quê, đợi một ngày đông đủ cũng khó, ai cũng có việc bận. Bọn trẻ nhớn thì hẹn bạn hẹn bè, các cô, các chú nhà nào lo việc nhà nấy, vơ vẩn chỉ còn ông bà già ngồi nhà đi ra đi vào ngóng cháu, ngóng con. Bấy nhiêu cái cảnh ấy đã thấy Tết chẳng còn vui. Liệu sau này bọn con nhỏ lớn lên, chúng nó có hỏi: "Tết là gì mà lằng nhằng thế?" không nhỉ?

24 thg 9, 2018

Câu chuyện ngày Trung Thu



Đã lâu lắm rồi, tôi mới có thời gian để ngồi nhớ lại mấy chuyện trước đây. Thỉnh thoảng chúng cũng vụt qua trong đầu, nhưng đó là những suy nghĩ chốc lát rồi nhanh chóng bị lấn chỗ bởi những công việc hiện tại.

Hồi ấy, tôi độ 9, 10 tuổi gì đấy. Lúc nào cũng háo hức lễ, háo hức tết và nhất là tết Trung Thu. Ngay từ cuối tháng 7 âm, ông nội đã đi chọn những cây tre đẹp nhất để chuẩn bị chẻ, vót làm đầu sư tử cho chúng tôi. Mấy anh chị em chúng tôi mà cầm đầu là tôi- chị lớn nhất là một đội sư tử nổi tiếng trong xóm. Năm nào, chúng tôi cũng họp nhau đi múa sư tử. Có những lần còn đi múa từ 11 âm lịch cho đến hết ngày 15.
Múa sư tử thì quan trọng nhất là cái đầu sư tử phải đẹp. Thế nên, ông nội dày công vót vót, đan đan cho thật đẹp. Ông bảo đẹp nhất là cái sừng, sừng phải dài, phải cong. Rồi đến cái đầu to, bướu, mắt thồi lồi, miệng phải dữ tợn. Ngày nào đi học về, chúng tôi cũng xúm xít ở góc sân nhà với ông. Hôm nay ông xong phần khung rồi. Khung nhìn thì chưa ra hình mấy. Trông nó giống cái lồng gà. Ngày hôm sau, ông đã dán giấy báo thật chắc. Cũng chưa nhìn rõ lắm, trông giống đồ hàng mã thì đúng hơn. Tụi tôi cười tủm tỉm, nhưng đứa nào đứa nấy cũng chắc mẩm: “Quả này thì đầu bọn mình to nhất xóm.” Đến ngày thứ ba, ông bắt đầu dán những tờ giấy màu xanh đỏ lên con sư tử.  Nó bắt đầu hiện nguyên hình lộng lẫy. Nhưng hay nhất là con mắt, ông còn gắn mi giả cho nó, làm cho nó nâng lên, hạ xuống như kiểu con sử tử thật biết chớp mắt. Nhìn vui ghê.
Thích nhất là khoản múa sư tử. Cả nhóm có 5 đứa, đứa nhỏ nhất là học lớp 1, tức là thằng em ruột tôi. Ông đã làm cho nó một cây gậy sắc màu cho giống gậy như ý của Tôn Ngộ Không. Đeo mặt nạ, nó đóng vai Ngộ Không. Con em họ học lớp 2, độn quả bóng nhựa vào bụng giả làm Chư Bát Giới. Thằng em con cô tôi cầm đũa cả và can gõ nhịp. Còn tôi á, chức vụ cao nhất là là…múa đầu sư tử. Mà không phải là dễ đâu. Cái đầu trông vậy mà nặng dữ. Vừa múa, vừa biểu diễn, kết hợp với cái thằng em vẫy đuôi đằng sau. Nhảy lên, nhảy xuống, qua trái, qua phải. Đó là cả một nghệ thuật.
Múa sư tử cũng phải bài bản. Khúc dạo đầu thì lấy đà, chạy từ ngoài cổng vào trong nhà, khua vài vòng cơ bản. Khúc giữa, nhịp đều đều, thì nhảy lên, nhảy xuống, nhịp nhàng, diễn trò cùng với Ngộ Không và Bát Giới. Độ khoảng 2 phút,  hết bài, bắt đầu trống dồn thì múa chào chủ nhà. Để rèn thuần thục bài múa, “sư phụ” ông nội đã mất 2 buổi chiều để tập luyện cho cả nhóm. Rồi sau đó tự tập để ông duyệt.
Nhóm múa lân của tụi tôi duy trì đến khoảng năm tôi học lớp 7. Hết thời “sửu nhi”, bắt đầu tập trung nhiều cho việc học, chúng tôi cũng không đi múa nữa. Rồi anh chị em tôi lớn lên, mỗi đứa một việc, một chỗ. Cả năm cũng chẳng gặp nhau được mấy bận. Mà gặp mặt thì cũng chẳng được hồn nhiên, vui vẻ như ngày trước. Ai cũng có mối bận tâm riêng của mình. Còn ông nội, ông đã già hơn trước rất nhiều. Sức khỏe của ông cũng yếu dần đi. Nhưng vẫn góc sân ấy, ông nội ngồi hiền từ, kiên nhẫn vót từng nan tre, đan cài chúng vào nhau làm nên cái đầu sư tử thật đẹp.


18 thg 3, 2018

Tạm biệt mùa hoa...

  Lại sắp hết tháng ba. Khoảng thời gian xinh đẹp của Hà Nội với tôi ngắn như một cuộc gặp trước sân ga. Cô gái đứng chờ tàu nhưng không phải lên tàu mà chỉ để vẫy tay chào tạm biệt người trên tàu ấy. Anh còn phải đi, thỏa hết cái chí tang bồng, cô sẽ chờ anh, chờ cho đến khi mùa hoa, anh lại quay về. 
 Chẳng hiểu sao, cứ hiện ra hình ảnh cái bến nước và con đò lênh đênh xuôi ngược. Phố cũng vậy, chợt những tia nắng xuân hửng lên sau những ngày mưa phùn ẩm ướt. Những chùm hoa sưa trắng muốt xao xuyến lòng người. Hoa không thơm, hoa mỏng mang, duyên dáng. Sự xuất hiện của nó không ồn ào, náo nhiệt như phượng, bằng lăng, hay tạo sự khấp khởi, mong ngóng như nụ đào phơn phớt...vì bất chợt, ta mới thấy, nhẹ nhàng ta đi qua. Phải muốn ngắm đường, ngắm phố suốt bấy lâu nay đông nghẹt làm ta phát ngán thì ta mới thấy. Ấy vậy nên, ít người biết đến sưa. Cũng bởi hoa chóng nở, chóng tàn.
  Mới cuối tuần trước, còn lãng đãng chiều xuân ngắm những nhành cây sưa xoải xuống đường mà tuần này, mưa phùn đã làm tan màu trắng ngọc ngà ấy. Bầu trời xám xịt, mưa bụi bay bay. Và cũng chẳng có tâm trạng nào ngồi cà-phê ngắm phố. Hay bởi cuộc gặp gỡ thoáng qua rồi chẳng hồi âm ấy làm lòng ta day dứt?
  Tháng ba sắp trôi qua. Thế là bao dự định cho mùa dịu dàng ấy ta vẫn chưa thế hoàn tất. Viết cho sau này ngồi nhặm lại ta thấy mình không đến nỗi vô tình như cơn mưa.
                                                  Chiều chủ nhật-mưa buồn góc phố.

8 thg 8, 2016

Bịa đời

" Ta hay chê cuộc đời méo mó
Tại sao ta không tròn ở trong tâm?"
  Mượn câu thơ của Mai Quang Hưng để xả những bức xúc về con người. Thật phức tạp và điên rồ hết chỗ nói. Tại sao? và Tại sao? Bạn nhỏ hỏi "Theo cậu, tại sao mà con người lại khai thác và tàn phá thiên nhiên như vậy?". Bạn nhỏ kia đáp lời nhanh chóng: "Vì lợi ích và lòng tham nên người ta mới không ngừng tàn phá thiên nhiên."
  Và các bạn ấy hỏi: "Cô ơi tại sao con người lại có lòng tham và sự ích kỉ?"
  Con người là động vật tuyệt vời nhất và cũng là cái thể loại kì cục nhất trên trái đất. Giờ đây, tôi ngồi đây và thốt lên những lời này, thì tôi cũng là thành phần dở hơi nhất trong xã hội.Con người là gì? Có muôn vàn định nghĩa thì cũng chẳng định nghĩa nổi cái thứ triết học quán bar ấy. Họ sống và làm việc cùng nhau. Họ cần nhau trong quá trình vận hành sự sống. Tôi luôn nói với hs: Các em đang sống trong mạng lưới, tất cả chúng ta liên kết với nhau theo cách nào đó. Vì vậy, dừng bao giờ tách ra khỏi tập thể hay làm gì ảnh hưởng đến tập thể. Thế đấy, và rồi sao? Lời nói gió bay. Khi người ta đứng ở chỗ lợi ích cá nhân, tập thể và thằng lựa chọn tập thể là thằng điên (sao tôi lại biết chắc chắn như vậy ư? Đơn giản- Vì tôi đã bị cho là điên nhiều lần).
 Những ngày này, tôi cảm nhận nhiều nhất là sự dửng dưng của đồng loại. Ừ có ai biết chân mình đau thế nào đâu? Không thể trách khi họ hồn nhiên nói về những điều vui vẻ khi mình đang buồn bã. Vì thế giới đâu của riêng ta.
 Ta đã tự bước đi khi rời tay mẹ. Vậy thì cứ thế mà bước đi. Nhìn để rồi nhận được màu đặc biệt cho cuộc đời thay vì màu hồng ta thường mơ trong mỗi giấc. Rồi làm. Ta làm. Làm cho thấy được mình còn sống, còn có giá trị. Ta hãy tròn từ ta, thì cuộc đời sẽ được nhìn từ một trái tim trọn vẹn mà thôi.
 Chỉ là vài dòng ích kỉ cho bản thân được thỏa thê nói năng, ngọ nguậy. Đêm nay, trên cái giường, trong nhà trọ chật hẹp, ta sẽ nằm mơ- giấc mơ co quắp không gian, giấc mơ ta chia đôi khoảng trời chật hẹp. Mặc kệ người nằm bên cạnh có thấy được những khao khát của ta hay không? Và ta thực sự muốn không gian đó chỉ của riêng mình ta. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng sẽ là sự nồng nàn, ấm áp của trái tim tự biết yêu thương.


25 thg 7, 2016

Vĩ Thanh tuổi 26 (tính theo kiểu các cụ)

Viết cho cái tuổi 26 sắp đến rồi!
(tự hôm nay cho phép mình được lộng ngôn tỏ bày).
Hy vọng sẽ chẳng có cái được gọi là qui củ, lề thói, qui tắc mang ra mà áp đặt cho cái cá tính của từng bản thể.
Vậy là hai mươi mấy mùa đã trôi qua. Cũng chẳng có gì đặc biệt nhiều cho quãng đời tuổi trẻ (cái thời mà ai cũng ngợi ca sự vi diệu của nó). Nhưng trên cả tôi thấy được sự bình yên, sự cố gắng và những trải nghiệm tôi mong muốn có được trên đường đời.
Trong cái bộn bề của cuộc sống đáng phải lo âu và thao thức thì bình yên trong tâm hồn hẳn là điều mà không chỉ tôi, sẽ có nhiều người muốn đạt được. Tôi ghét cái việc mang bản thân ra so sánh với một cá thể nào đó. Tôi gọi nó là "kiểu tư duy học sinh lớp 1"; "kiểu tứ chi phát triển"...nên nó mới dành cho những kẻ dài ngoẳng ngoẳng. Haha...lại châm biếm. Chắc sẽ có nhiều kẻ giật mình và ngộ nhận. À mà kệ đi chứ!
Tôi giờ đây! Trong mắt mọi người! Hồn nhiên! Thần tiên! Chập cheng! và Ế!...Người ta cho rằng cái tuổi này không ai theo đuổi hoặc không theo đuổi ai sẽ giống như một kẻ dở hơi, ham chơi bóng bẩy. Nhưng họ lại ú ớ khi tôi hỏi thế nào là theo đuổi? là tình yêu? và dành cho nhau?...Nghi ngờ kinh điển!
Loại xếp vào hàng thành đạt thì sẽ cho rằng cuộc đời như vô nghĩa nếu như đến tuổi này bạn chưa có một hoạch định rõ ràng cho tương lai. Trong khi họ đã có nhà riêng và ít nhất có hai phòng ngủ thì bạn đang phải chia sẻ cái phòng trọ chật chội cho đứa dở hơi nào ấy. Trong khi họ có trong tay những khoản tiết kiệm cho tương lai thì bạn vẫn chỉ mải mê với những ham muốn mua sắm, chơi bời, chạy nhảy...Về cái nhà, Về cái giường, Về cái mục tiêu con cái,...Hiện đang mù mờ và bất qui tắc. Đúng là đáng ra nên có một khoảng không riêng và cảm nhận những tình cảm bình thường mà một con người thường tự hào thì lại phải san sẻ, chia chác...Cái tôi cá nhân không ai giống ai...thế nên bạn có thân đi chăng nữa cũng sẽ có lúc ngột ngạt và muốn phát điên.
Một tuổi mới đến, có niềm vui, nhưng nhiều hơn là những dự định, mục tiêu sắp đến hạn chót. Con người sống có giới hạn. Tôi đâu phải bụt tiên mà cứ thuận theo tự nhiên chờ cho hoa nở mới hái đem về. Rồi cái tuổi này cũng đi, nhưng việc mình muốn hẳn sẽ phải đến. Lòng vòng tam quốc là vừa bị cắt cụt mất cảm xúc bởi sự vô duyên có thừa của ai đó. 
Nếu là chim thì sẽ là hải âu đương đầu với sóng biển. Thực sự, đến giờ này tôi muốn có một không gian, một không gian cho những điên rồ và ý tưởng biến hóa chẳng cần thiết bất kì ai, chẳng cần ngó đến mặt ai. Để cái đầu không phải do dự khi ngôn từ đến, cảm xúc trào dâng.
(còn tiếp kì sau)

24 thg 7, 2016

Sự sống và cái chết

  Chẳng biết từ lúc nào nó đâm ra sợ chết. Ngày xưa, nó chơi với ma, kể chuyện ma, lại còn thích ma nữa. Nhưng giờ nó sợ chết hơn bao giờ hết. Nó sợ cái chết đau đớn lắm. Nó nhìn người ta đi xe máy mà tim đập chân run. Bảo nó dắt xe thôi mà nó cũng căng thẳng còn ngồi lên thì thôi rồi, đầu nó tưởng tượng ra đủ thứ tai nạn có thể xảy ra. Người ta thường bảo nó đanh đá nhất nhì cái làng này. Ấy mà giờ nó là đứa nhát gan có một không hai.
 Nó chẳng biết được. Kể từ ngày đứa bạn học cấp ba của nó bị tai nạn, nó bỏ học chạy về. Vừa đi vừa khóc. Nó không thân. Nó cũng không quí nhiều lắm. Nó với cô ấy chỉ là bạn học. Mà nó khóc, nó khóc như mất mát lớn trong đời lắm lắm...Rồi sau đó, nó sợ chết. Nó sợ đến nỗi ko dám đến nhà cô bạn ấy lần nữa. Nó không đủ can đảm. Nó nhát gan thật!

Tâm sự ngày mưa

 Mỗi con người có một số phận. Bạn không thể trách bất cứ ai vì bạn đã được đặt vào trong cái vòng xoáy của số phận ấy. Những ngày rảnh rỗi chẳng biết làm gì, chỉ ngồi và nghĩ. Nhưng cũng chẳng được nhiều nhặn gì. Mình là người sắp ngược đời à lỗi thời cmnr...Trước những đổi thay, rồi mình cũng sẽ bị trôi đi...Nói không chừng sẽ chẳng còn thấy được gì nữa. Những dự cảm về tuổi già và sự lãng phí càng lớn thế nên mới mong muốn được gấp gáp, vậy mà cái lòng chẳng hiều cho.
Những ngày này, Hà Nội nóng kinh khủng khiếp. Chỉ thấy nắng thôi cũng đủ ngán cả con người. Trời như một cái lò thiêu, muốn ra ngoài nhưng cũng chẳng đủ dũng khí. Bình nước thì cứ bốc hơi vèo vèo. Bao nhiêu là cái khổ cái sở có thể liệt kê hàng danh sách ấy vậy mà vẫn cứ phái sống, phải ở và ngừng  than thở.
Chẳng mấy chốc đã hết năm đến nơi, mai ngày kia đã là ngày "phúng" theo Tây của mình. Chẳng biết làm gì trong cái ngày Định Mệnh ấy...Ôi hay là sẽ nói lời tạm biệt...nhưng sẽ lại sợ sự phũ phàng mà đáng lẽ ra không cần thiết mình phải nhận. Đọc lại mấy cái tạp nham ngày xưa thấy mình đáng sống kinh khủng. Còn giờ thì ngày càng ti tiện, tầm thường và tẻ nhạt. Thảo nào...sẽ chẳng có chuyện đằng sau.

15 thg 10, 2014

Cuộc đời là một chuỗi hài kịch

   Ấp ủ viết mấy cái này từ lâu,nhưng mà viết xong, cười rồi cụt hứng. Chẳng hiểu sao lại cứ thích nhe răng ra cười cho đến khi bị cái gọi là "cuộc đời" giơ tay đập thẳng vào mặt. Con bé mới ngộ ra một chút, vâng chỉ là một chút thôi, con bé không phải nhà bác học nên chẳng thể học một biết mười. Những chuyện con bé kể dưới đây là chuỗi hài kịch mà nó gặp. À không! Nó đã diễn trong suốt quãng thời gian nó làm con người (nó dự định viết cho đến khi nó không còn diễn nữa thì thôi). Làm người và làm một diễn viên hài.
    Câu chuyện về trí thông minh và học thức.
   Thông minh luôn đi liền với học thức cao. Con bé được sinh ra trong một gia đình bình thường, nhưng có may mắn thừa hưởng một chút ít mấy tài lẻ mức trung bình của ông bà tổ tiên truyền lại. Đại khái là con bé nhỏ tuổi mà đã biết kể chuyện, làm thơ, vẽ vời người ta được 9,10 thì nó cũng được 8....hơn nữa học hành cũng dạng "thông manh"...cái đó là một vài lúc nó xuất thần, hay cũng có thể "chuột làm vua xứ mù" mà thôi. Bởi lẽ, so với lũ bạn lam lũ sáng đi học, chiều đi làm đồng thì nó sung sướng hơn cả, nó chỉ làm việc nhà, ăn cũng ngon hơn, mặc cũng đẹp hơn và mẹ nó cũng là trí thức nên sớm được vào quy củ. Ấy vậy mà người ta lấy con bé làm tự hào rồi đặt hy vọng này nọ, mục tiêu nọ kia.  Kể con bé cũng mất tự do, muốn đi chơi mà cứ ngồi làm bài tập, hết sgk rồi nâng cao, rồi chuyên đề....Rồi con bé cũng tự nhiên rập khuôn cho mình như vậy. Nó ghét kết bạn, ghét chơi bời. Mà mấy đứa nó chơi có đứa nào ra hồn? (ý nói là không thể hiểu và cảm thông cho nó).
Năm nó lên cấp 2, nó đã, à mà cũng không biết kể chuyện này sao cho thuận tai dễ hiểu. Ưu điểm của nó là tìm ra rất nhiều sự phức tạp và nhược điểm của nó cũng là trình bày những cái phức tạp đấy một cách hết sức phức tạp.
 Đại loại là, năm lớp 6 nó bị cả lớp tẩy chay với một lí do,không hiểu được và giờ nó cũng ko thể tự giải thích một cách cặn kẽ vì sao có chuyện đấy. Đại khái, đại thể, đại loại nó cũng ko thể sắp xếp được thứ ngôn từ trong đầu. Hình như nó mắc bệnh lập dị....haha, đúng rồi nó bị điên và người ta ghét nó.
Truyện này buồn cười không? Nếu không hôm sau kể chuyện khác....

27 thg 7, 2014

Người điên kể chuyện


Câu chuyện không hay, là những cái liên thiên hồi mới bị quăng vào đời, đọc lại thấy buồn cười, ờ thì người ta nói là tuổi trẻ mà.....


"ừ thì viết. Mỗi khi điên điên nên viết ra để đó cho đỡ điên. Viết là một cách đối thoại, đối thoại với máy tính, dù gì nó cũng là người bạn chân thành nhất của ta. Mệt mỏi! tại sao lại là cảm giác đó khi ta đang tuổi thanh xuân. Ta vô sản, không có bất kì một vật tư hữu về mình. Never. Mình đã làm gì vậy? ôi sao giờ lại hối hận về bài viết đó. Mình tự tin lắm cơ mà? Cô giáo cười nhạo mình chăng? Cho mình điểm thấp chăng? Sao mình cứ mãi băn khoăn về cái chuyện này nhỉ? Sao mình cứ phải phấn đấu? Sao mình cứ phải giỏi mơi được. Đáng lẽ ra ngày trước mình không nên tỏ vẻ làm gì. Mình đã quá hiếu thắng và giờ mình đang chịu hậu quả những việc mình gây ra. Mình chán cả bản than mình. Mình ghét những lời nói xáo rỗng và những hành động ngu xuẩn, những con người ngu xuẩn sao không chết đi? Nếu cứ tiếp tục mình sẽ ức chế mà chết. giá mình chết. Ai buồn và nhớ mình đây. Chắc là bà nội. à may mà có bà nội chỉ bảo, mẹ mình chẳng hề nói cho mình bất kì điều gì, chẳng them dạy mình hay khuyên mình phải làm sao chỉ bắt, bắt và bắt, phải học thế này, lúc nào cũng so sánh nhưng lại quá rộng rãi với thằng em mình, hình như cách giáo dục không đúng đối tượng. Mình đáng lẽ ra không nên bị đối xử như vậy. Ghét ghét tất cả chán chán tất cả. Nếu hồi đó mình ko chạy đi, thì giờ mình có yêu anh ko? Mình nhớ anh quá. Có lẽ anh đã mang đi cảm giác tim đập nhanh của mình đi rồi. Nhưng hôm đó tay anh lạnh, lạnh lắm. Sao anh lại ôm mình? Anh làm trò gì vậy? Sao anh không giải thích gì cả với mình? Mình nói mình là một đứa bé con chưa hiểu chuyện. Nhưng anh lại không hề giải thích với mình khi ấy. Hay tại mình không cho anh cơ hội. chưa bao giờ mình khao khát có một người hiểu mình đến  vậy. Vừa yêu, vừa hiểu mình, chỉ cần hiểu mình chứ ko cần giống mình. Bạn mình cũng không có mình chờ đợi nhiều quá nhưng quả thực mình chưa tìm được người, Người mà mình tìm được lại không muốn làm bạn với mình. Mình sẽ phải suy nghĩ và lại phải suy nghĩ, mình đã làm sai chuyện gì? Tại sao mình lại như thế này? Tồi tệ, kinh tởm và điên khùng. Mình điên khùng thực sự thực sự điên khùng. Mình có nên yêu anh ta ko? Cái anh chàng công tử ngô nghê ấy. Mình không muốn tỏ ra làm người xấu nhưng chắc mình sẽ phải làm người xấu thôi. Anh ta không phải mẫu người mà mình thích. Chưa bao giờ mình khao khát cú điện thoại như hôm nay, ai gọi điện thoại và hát cho mình nghe nhỉ? Chắc không đâu. Mình vô sản mà . Chẳng có ai thích một con bé xấu xí sang nắng, chiều mưa, trưa dầm dề cả. Mình ghét cái loại true ghẹo như kiểu mình là “gái hoa”, mình ghét những thằng con trai huýt sáo như kiểu gọi chó, mình ghét những cái cười đáng ghét ấy. Mình hận là mình không thể sút cho một phát bay lên tân trời xanh. Chắc là mình sẽ chết. Cái bệnh đau nửa đầu của mình lại quay trở lại. Ngày xưa có lần mình đau nhưng ko ai lo lắng, họ để mặc kệ mình và mình không ngờ mình lại đâu đến thế đau kinh khủng. Trời ơi sao mình dằn vặt mãi những cái chuyện đáng ghét ấy. Tất cả là đáng ghét. Ngay cả cái việc học hành này. Đau khổ quá. Không ai hiểu mình cả………………………….aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa không ai nhớ mình mà gọi điện cho mình ư?  Muốn khóc quá ? Đồ chết tiệt! Đồ chó cái! Đồ con lợn! Đồ con điên ! Đồ chó ! Đồ đểu cáng! Đồ vô tâm! Đồ tàn nhẫn….ngu xuẩn….điên khủng…..sao mày cứ sống mà ko chết đi????????????????????????????????????????????????????????????????                                                                                                                               

10 thg 7, 2014

Thấy nhớ anh Xuân Tóc ĐỎ

     Nổi tiếng! Tức là được nhiều người biết đến. À mà hình như chỉ có thế thôi. Chỉ cần được nhiều người biết tên, dù là cái tên cũng thấy có gì đó hưng phấn tự hào. Kể ra con người dễ dãi với bản thân mình quá. Háo danh, thực dụng và người ta tìm mọi cách để nổi tiếng. Từ những phát ngôn ngớ ngẩn nhất đến những bức hình kinh khủng nhất, từ việc lên báo nói xấu người này người kia đến việc lấy những chuyện riêng tư làm đề tài cho dư luận bàn tán...Ít có thấy ai lấy tài năng và bản lĩnh đề tạo nên danh tiếng cho mình. Uhm vì cái đó hơi mất thời gian và công sức. Giống như các ngôi sao trẻ ở Hàn, họ phải bỏ ra rất nhiều năm trong điều kiện luyện tập khắt khe, vừa phải trau dồi tri thức phổ thông vừa phải rèn luyện năng khiếu. Vậy là với người bình thường, họ đã cố gắng gấp đôi, thậm chí rất nhiều lần...
      Nhưng công thức nổi tiếng ở Việt Nam dường như đơn giản hơn nhiều lần. Có người kiếm nhiều tiền, thuê vào tờ lá cải viết bài ca ngợi thế là nổi tiếng. Nói quàng xiên sang mấy cánh nhà báo cũng ăn xổi, chả lẽ hết tin hay sao mà toàn giật những tít chả biết trời ơi đất hỡi là gì? Một tiểu thư con nhà giàu, ăn no, mặc ấm, chăm như chăm tằm chờ ngày nhả tơ làm sao mà ko xinh, không đẹp, chả cần làm mà cũng khối tài sản kếch sù của phụ huynh cho...giỏi giang gì mà ca ngợi. À nghĩ lại thì cũng có cái giỏi đó là chọn được bố mẹ tốt và cốt cũng ngon ăn cho mấy người muốn trèo cao...
      Dạo gần đây, có một vài hiện tượng nổi lên do tác động của mạng xã hội. Có thể ban đầu, khi chia sẻ những dòng tâm trạng hay những sản phẩm đùa vui chủ nhân của nó cũng không ý thức được mức độ tác động của nó. Hiện tượng Lệ Rơi là một ví dụ điển hình cho những tác động của mạng xã hội đối với đời sống con người trong cái xã hội công nghệ thông tin đến với người người, nhà nhà. Những người ban đầu chia sẻ, bàn luận và chú ý đến những clip hát dở của Lệ Rơi hẳn chẳng có một chút nào gọi là khâm phục hay tán thưởng sự dũng cảm, lòng yêu ca hát của anh ta cả. Mà chỉ đơn thuần mang anh ta ra như một thứ trò đùa, cười nhạo, chê bai và chế giễu. Nhưng họ không ngờ rằng lại có nhiều người giống họ muốn chế giễu anh ta đến thế và cứ thế giống như cấp số nhân vô tận, anh ta được nhiều người biết đến. Cánh nhà báo ca ngợi anh ta như một vị anh hùng lẫm liệt của nền nhạc Việt. Giới "Sâu-bít" nhảy lên như phát hiện được một tài năng ẩn dật bấy lâu, hội văn chương lại có đề tài hay mà sáng tác, bên phim ảnh lại sắp có một ngôi sao màn ảnh chói lọi...hứa hẹn những đổi thay mới cho văn hóa nước nhà...ôi thôi...đủ kiểu loại ngợi ca dành cho "Xuân tóc đỏ thứ hai"...nghe cũng thấy thú rồi. Vậy nên mới có câu "chỉ cần bạn dám, việc còn lại hãy để cho mạng lo"...Công thức này chả tốn chút đỉnh mà lại phất nhanh. Thế nhưng, giống như sóng,cuộc trào lên một cái rồi lại xẹp xuống để đợt sóng khác đè lên, chẳng mấy ai trong số họ có thời gian tỏa sáng lâu lâu một chút. Sự nổi tiếng lại được xem như thử thách của tuổi trẻ mới lạ. Đúng là nhiều cách để nói.
    Còn thêm một phương thức nữa đó là dựa hơi người nổi tiếng, mang ít chuyện đời tư của người ta ra bàn tán cho vui cửa vui nhà, góp mặt chút ít lên mấy trang lá cải cho tinh thần phong phú, thiên hạ cười cả thể cho vui. Số là người Việt Nam thích tọc mạch vào chuyện của người khác nên cũng khoai khoái khi ai đó lên báo chỉ trích người nọ, người kia. Rồi người trong cuộc an ủi nhau...haizzz làm người của công chúng thật là khó...khó và khoai mà hình như người ta vẫn thích đâm đầu vào. Kể cũng lạ!
   Mấy hôm nay, thấy chuyện của Tâm Tít với cái thằng đại gia gì gì đó. À mà phải gọi là thằng hay là con mụ nhỉ? Dù đứng ở góc độ nào người viết bài này cũng thấy hắn ta thật Sở Khanh chẳng đáng mặt đàn ông. Ngẫm lại thấy xung quanh cũng chẳng mấy ai đáng mặt đàn ông cả...hay là giờ nó thế. Cái gì mà nói vẫn yêu rồi cuộc tình sai lầm nhất thế kỉ. Nói cho sướng cái đạo đức giả đấy à. Nghe mà tiếc cho một người đẹp yêu nhầm gã Sở Khanh. Dù Tâm có là hot này hot nọ nhưng dù sao vẫn là một con người.Con người có quyền tức giận, có quyền tự vệ cho bản thân mình bằng cách này hay cách khác. Làm sao có thể chạy đến và cho lão ta mấy cái bạt tai? vậy thì cứ chửi đi. Chửi rủa cho bõ tức, cho thỏa thê. Hãy dùng những từ ngữ thóa mạ nhất mà ném vào những con người giả tạo đó...dù Tâm sai hay đúng mình vẫn đứng về phía Tâm. Chẳng phải vì thích hay thần tượng gì. Cơ bản chỉ là không thấy ưa cái kiểu yêu xong chia tay rồi lên mặt nói xấu người yêu cũ, dùng tiền mà đong đếm tình cảm, đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm và con người tốt đẹp gì đâu mà lên mặt ta đây văn hóa. Tất tật một lối hành xử kiểu giàu rởm, tây rởm, rởm đời...Tự nhiên đến chỗ này lại thấy phục Vũ Trọng Phụng đến lại. Chuyện cụ viết cách đây gần thế kỉ ấy vậy mà những vấn đề tưởng chừng như vẫn còn nóng hôi hổi. Cái gì đã làm con người đối xử với con người như vậy?
  Cũng định là sẽ rủa riếc nữa, cơ mà thấy nói ra mà vẫn thấy đầy rẫy, nói ra mà không làm được gì thì nói làm gì? thấy nhiều, nghe nhiều cũng thì chỉ bận đau mắt, ù tai. Những chẳng lẽ làm người mù, người điếc.Mở mắt những ko thấy gì, có tai nhưng cắm tai nghe nhạc....thật vớ vẩn! và cuộc sống thật vớ vẩn!

17 thg 6, 2014

Người ta gọi đó là chuyện đời

   
Chuyện đời có đủ thứ đề tài, chủ đề để nhắc tới. Một con bé mới bước vào đời, cảm thấy đời gian truân, nó ngước nhìn, phỉ nhổ và rồi chấp nhận bước vào cái đời đó như thể nó không có sự lựa chọn nào khác. Ngày cuối trước khi thi tốt nghiệp, nó ôn cho học sinh bài Trương Ba, nó nói nhiều về cuộc đời và sự lựa chọn. Nó chấp nhận, nhưng thực sự ko thấy thoải mái.
    Con bé thật bất hạnh, khi nó buồn, nó chẳng thể nói chuyện được với ai, nó nghĩ quanh, nghĩ quất, nó gọi về cho mẹ. Mẹ nó với cái giọng ngái ngủ, gật gà nghe nó luyên thuyên rồi chửi đời nhục nhã. Thực ra mẹ nó là phương án cuối cùng, nó không quen giữ trong lòng cái gì cả. Mẹ nó tính hồn nhiên hơn nó nhiều, nếu là mẹ nó, mẹ nó sẽ chấp nhận tất cả, vì mẹ nó có nhiều điều phải nghĩ hơn cái lòng tự trọng trẻ con ấy. Và mẹ nó sẽ ôn hòa, khuyên nó chấp nhận, còn nó thì không. Cơ bản là nó vẫn thích làm trái ý mẹ.
   Sáng, nó ôm cục tự ái to đùng đến nhà gia sư mà nó vừa nhận. Nó lượn xe một cách khéo léo và dừng phịch trước cửa. Người ta ngạc nhiên vì độ chuẩn xác của nó. Mấy cái ngách hà nội làm khó nó sao được, nó chỉ cần đi một lần là nó nhớ, khinh à. Rồi nó làm gì? Chào hỏi tử tế.Lôi chứng minh thư, thẻ thực tập,bằng tốt nghiệp vẫn còn dấu mực đỏ của trường. Nó nói : "Đây là những giấy tờ tùy thân của cháu, nó đã đủ chưa ạ? Nếu đủ rồi thì cháu xin phép nhận lại bản photo và không dạy nữa ạ?"....Rồi nó luyên thuyên vài thứ nữa. Căn bản nó khó chịu bởi cái thái độ khinh người của đồ giàu có! Công chức gì mà cư xử như bọn vô học. Nó thường chửi đổng mấy loại người như vậy, bẩn bầu không khí của nó.
    Nó chẳng có gì, đến một người nó cần để chia sẻ, nó không có. Uhm thì có sao? Nó đã thấy thoải mái khi thoát khỏi cái ngõ vòng vèo ấy và ra đường lớn. Nhưng nó vẫn rất cần, cần ai đó nói "Đúng rồi! Làm tốt lắm".....
    Cái chuyện vớ vẩn này, chắc sẽ ám ảnh nó lâu lâu.Có chút hối hận vì sĩ diện trẻ con. Nhưng nhiều hơn là phấn khích vì dám làm, dám chịu. Kệ chứ, cuộc đời mà. Ai cũng muốn được sống theo ý mình nhưng có ai được sống là mình đâu? Chuẩn mà. Dù sao thì chỉ có lần này thôi. Lần này nó chấp nhận vứt cái số tiền lệ phí qua trung tâm để được sống là mình. Rồi dần dần, nó sẽ tập khom lưng, tập hạ giọng xuống, nó không sống ở đời cho chính nó...và người ta gọi đó là chuyện đời!

     Hồi còn nhỏ, ông nội đi đâu cũng cho tôi đi theo. Ông thích thăm quan những di tích lịch sử, những danh lam thắng cảnh hùng vĩ có gắn v...