25 thg 8, 2026

                                                               TÔI THÍCH ĐI CHỢ

     Tôi rất thích đi chợ. Đến chợ, họ bày la liệt hàng hóa. Nhìn ngắm chúng tôi thấy hiếu kì và vui vui, như được giải tỏa những cảm xúc bức bối chốn công sở. Tôi thích ngắm nhìn gian hàng hoa. Những đóa hoa được bó thật đẹp, những chậu hoa, chậu cây cảnh đủ các thể loại. Tôi hay sà vào hàng bán đồ gia dụng giá rẻ, cố tìm xem nhà mình còn thiếu thứ gì, rồi lại ngồi đắn đo xem có nên mua hay không. Tôi cũng thích mấy hàng quần áo trẻ con. Tôi hay sưu tầm cho đứa con nhỏ những mẫu hình spiderman mà nó thích… Nhưng thích nhất là được nhìn những chị bán hàng hoa, hàng rau, hàng cá ngoài chợ.

   Các chị không xinh. Cũng không phải cái cách khéo léo chèo kéo khách hàng. Cái thu hút tôi là sự chân chất của họ. Chỉ hỏi qua dăm ba câu chuyện, chỉ chào nhau xã giao mà thấy vui vẻ. Họ hay nói:

-       Hôm nay mới thấy em qua, cháu bé thế nào rồi?

-       Chủ nhật mà em cũng phải đi làm à?

-       Chị làm sạch rồi, về rửa lại bằng nước muối nhé!...

   Và đương nhiên những câu đó, họ cũng nói với những khách hàng khác. Nhưng có lẽ với tôi, à mà cứ cho tôi ngộ nhận đi, đó là những lời quan tâm dành cho tôi.

   Tôi thích ngắm nhìn cách những người lao động họ quan tâm và yêu thương nhau.

  Chị bán hoa quả đon đả mời chào khách rồi quay qua thấy chồng đang lựa giúp chị khách kia, nhanh chóng chị đưa qua cái cân:

-       Chồng ơi! Cân đây! – Họ nhìn nhau cười.

    Chị bán cá lựa khúc ngon cho khách. Khi chốt xong, anh chồng nhẹ nhàng bảo:

-       Để anh làm cho nhé!

    Chị bán hoa, miệng nói chuyện, tay bó hoa và anh chồng ngồi cạnh sắp xếp cho chị mấy mớ rau, thỉnh thoảng nhìn qua vợ và nhẹ nhàng cười. Hôm chị bán đến quá trưa, anh đạp xe ra, khẽ cằn nhằn: “Về ăn cơm đi! Để anh dọn hàng!”

   Ừ thì! Tôi chưa chắc hiểu hết những nỗi lo mà họ đang đối diện. Tôi thấy nó màu hồng. Nhưng màu hồng ấy đẹp chứ. Người ta quan tâm nhau thì hành động và lời nói chẳng hề giả dối. Người ta giả dối cho ai xem? Chỉ thấy trong vất vả, khó khăn, người ta vẫn trân trọng nửa kia của mình. Dù người chị có hơi mùi cá, mùi tôm. Dù anh phải dậy sớm, giúp chị dọn hàng và nhanh chóng chạy cuốc xe ôm đầu ngày thì cũng chẳng hề gì với sự mộc mạc chân thành của họ. Cuộc sống nên nhẹ nhàng như thế! Chỉ cần cười với nhau. Dù là người xa lạ cũng thấy tâm hồn trở nên nhẹ nhõm hơn.

   Đấy, tôi thích chợ là thế! Đi chợ để thỏa mãn sự hóng hớt này! Để thấy người ta quan tâm, chia sẻ nhau. Chợ là một thứ gì đó khiến ta không đi thì hết cái gì mà ăn?
Kí tên: Tú Chim

8 thg 5, 2026

     Hồi còn nhỏ, ông nội đi đâu cũng cho tôi đi theo. Ông thích thăm quan những di tích lịch sử, những danh lam thắng cảnh hùng vĩ có gắn với cuộc đời vĩ đại của những danh nhân. Ông thường kể tôi nghe bao câu chuyện đánh Pháp, đánh Mỹ oai hùng. Ông còn kể chuyện dã sử, lịch sử cổ xưa. Ông nội biết rất nhiều điều, ông làm được rất nhiều nghề. Ông vá xe rất đẹp, ông cũng biết tiêm thuốc, truyền nước cho bệnh nhân, ông làm thơ, vẽ tranh, làm đồ thủ công,...nói chung là ông tôi làm được rất nhiều thứ hay ho.
    Ông nội dáng người nhỏ. Ông có trán rất cao và rộng. Ông có nụ cười hiền và giọng nói ấm áp. Với tuổi thơ của tôi, ông là một cứu tinh thần thánh luôn xuất hiện để bảo vệ và che chở tôi khỏi những lần phạt đòn của bố mẹ.
     Ngày đó, mỗi buổi sáng, ông thường gọi tôi dậy sớm để chạy thể dục với ông. Tôi theo ông vòng vèo quanh những con đường nhỏ trong làng rồi ra đường lớn. Những ngày ấy thật vui, vừa đi ông vừa kể chuyện. Ông kể biết bao nhiêu là chuyện hay ở trên đời.
    😊😊😊😊😊Ngày tôi tốt nghiệp đại học, ông cùng bà đến tham dự buổi bảo vệ luận văn của tôi. Ngày đó, tôi chưa thực sự tự tin, còn không dám nói cho gia đình, sợ tâm lí. Mà tâm lí thật, có ông nội ở đó càng tâm lí, như kiểu múa rìu qua mắt thợ. Nhưng đúng là một người thầy vĩ đại. Trong khi những người khác ngồi nghe như lấy lệ, cho qua và thực sự họ cũng chẳng hiểu được điều tôi đang nói, những thứ mà tôi nung nấu, tôi đang băn khoăn. Thì ông nội là người đã chăm chú lắng nghe tôi suốt cả một buổi và rồi ông ôn tồn nói: "Vẫn thực sự chưa sâu, chưa sáng tỏ được vấn đề đâu, nghiên cứu thêm đi!" Hẹ hẹ!!! Đúng là một quả chuối xanh và non. Với ông tôi, làm đến nơi, chơi về đến chốn. Đó là những ngày ông tôi còn khỏe, còn minh mẫn và vẫn chở bà tôi hằng ngày trên chiếc xe Cup màu nâu đậm từ nhà ra chợ, đi thăm các con của ông.

                                                                TÔI THÍCH ĐI CHỢ      Tôi rất thích đi chợ. Đến chợ, họ bày la liệt hàng h...