21 thg 7, 2013

Chủ Nhật xanh

    Người viết blog đang trải qua những ngày như trong tù ngồi bóc lịch. Với những việc như đếm ngày, nấu cơm, dọn nhà, lướt face, than thở và ngẩn ngơ khi chợt nắng, chợt mưa. Phụ nữ đúng là không thể sống nếu không có tình yêu. Bởi thế mà thượng đế tạo ra Eva để làm bạn với Adam và cũng là để yêu anh ấy. Thật tẻ nhạt nếu như cuộc sống thiếu tình yêu. Bởi tình yêu, bản thân nó đã có đủ mùi vị của cuộc đời.
    1 ly cafe kem, một mảnh vườn nho nhỏ, một chậu hoa xinh xắn, một hương thơm ngào ngạt, một bầu trời màu xanh và một giọng ca mượt mà. Đó là tất cả những gì mà tác giả lung tung của blog cảm nhận trong ngày hôm nay.
     Tác giả là một sinh viên trường sư phạm. Người ta vẫn gọi là những nhà giáo tương lai. Nhưng tác giả vẫn chưa chắc có thể trở thành nhà giáo được hay không. Bởi lẽ tác giả cũng như bao thanh niên khác đang phải đối mặt với nguy cơ thất nghiệp sau khi cầm tấm bằng ra trường. Lý do thứ hai là tác giả là người rất xấu tính, hay chọc khóe những người đã xấu kết cấu cũng chẳng ngon ấy vậy mà cứ lon chon cho mình là nhất, nên có nhiều anti. Hiện cũng chẳng biết anti nhiều hay fan nhiều nữa. Vì thế mỗi nhất cử, nhất động của tác giả đều có thể gây ra những giông tố bất ngờ. (tác giả lại mắc bệnh tự phê). Tác giả cũng không muốn cuốn theo nhưng chuyện thị phi của đàn bà, mặc dù tác giả là một thành phần trong nửa thế giới phức tạp ấy. Tác giả luôn nhận thấy sự khó khăn khi một mặt giữ vững lập trường của mình và mặt khác phải chống chọi với những mánh khóe của đời.
     Trước kia, văn vẻ của tác giả cũng xuất chúng, xuất thần lắm. Hay đến vãi chê (triệu chứng bệnh tự phê). Nhưng rồi tác giả bất ngờ gặp một tai nạn vào đầu nên ô văn xuôi chuyển sang thơ. Tác giả dạo này có hứng viết thơ, thơ tượng trưng mới ác chứ.Nhưng tác giả lại sợ bạn đọc không thể hình dung nổi, suy theo ý riêng lại mất thiêng.
    Tác giả thấy dạo này các bạn trẻ thích nổi tiếng, kheo khoang những mánh khóe khôn lỏi của mình để được sự quan tâm của quần chúng. Mà muốn được quần chúng  quan tâm thì nhất thiết phải tụt quần, xé áo, biến mình thành gáo ộp, chộp ngay một kiểu thất thần và chả ngần ngại show hàng cho zai. Haizzzzzzzz kinh nghiệm là không nên phá hỏng một ngày đẹp trời với những tin tức và những ưu tư về một thế hệ mình sắp tiếp quản có nguy cơ xuống dốc như vậy. Tác giả nhận thấy gai trong rừng quá nhiều nhưng tác giả vẫn phải và sẽ vượt qua để đến được lâu đài. Và tác giả cũng hy vọng có một hoàng tử chờ tác giả ở đó.
                                                                 Viết cho một ngày hỗn độn. Vô thường!

13 thg 7, 2013

Bờ lốc là trò chơi của những kẻ ngốc

  Trước giờ luôn tự nhủ phải ngồi rèn luyện kẻo lại mai một tài năng chưa được khai quật. Người dở hơi, văn dở hơi mỗi tội chưa biết bơi. Mang văn ra để lăng nhăng với đời một chút. Giống cái kiểu ăn kem phải mút chứ đừng có cắn vô. Cái điều này chắc chỉ có mình với người ấy biết.
  Trong một buổi tối đẹp trời này mình rất muốn nổi hứng ngồi cafe, một góc cafe Trầm. Nó vẫn ngồi đấy nhưng mình chẳng thích cái chuyện la cà hàng quán một mình. Đành phải ngồi nhà tự pha cafe. Rồi trò chuyện với cái máy đã bị gãy nẫy này bằng cách bi bô bờ lốc cho đỡ ngốc. Bởi nếu không có ai hiểu mình thì mình phải nói nếu không muốn để quá nhiều những cái lẫn lộn trong đầu, say không say, điên chẳng được, bạc nhược cũng chẳng xong. Nói cũng không mong người hiểu nhưng có điều để biết được ngu ở chỗ nào, nếu bất chợt gặp mưa rào thì còn có cách mà khỏi ướt. Hix nói càng nhiều lại càng điên.
   Đơn giản mình cho rằng cái việc ngồi viết lách và suy nghĩ là việc làm của những kẻ cô đơn. Vào một ngày đẹp trời thế này sao không vi vu đâu đó thay đổi không khí và xả hơi, ngồi nhà, ôm máy tính để sự xinh cứ dần dần đi mất, vào một ngày nào đấy rồi ngất trên cành quất cũng chẳng hay.


ta trở về với riêng ta. Đây là
Góc sân và Khoảng trời

12 thg 7, 2013

Về mới, không mới hay tâm sự của kẻ điên

  Hằng ngày luôn phải đối mặt với những lời cáo buộc nền giáo dục đã lỗi thời và học sinh than phiền về các môn học. Hành trình đến với nghề giáo sao khó thế. Xã hội không còn tín người thầy, học sinh không còn thích học và ngay đến cả bản thân người thầy cũng dần đánh mất những đức tính tốt đẹp mà họ vốn có. À đáng lẽ phải nói là nên có mới đúng.
  Trước họ nói "chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm". Cái buổi kinh tế thị trường , người ta lấy năng suất ra để so sánh. Nghề nào làm được nhiều tiền ắt được đề cao. Nghề giáo viên bèo bọt người ta gọi là chuột. Ấy vậy nên chẳng ai hoan nghênh khi mình vào sư phạm. Người ta hoài nghi, khinh khỉnh và chỉ có nể phục một điều duy nhất là "bọn giáo viên luôn lấy được chồng giàu". Cái suy nghĩ đó khiến nhiều người nghĩ đó là lý do mình bỏ nhiều công sức để theo bằng được cái nghề này. Và đôi khi ngay cả người thân luôn ủng hộ mình , cũng nghĩ điều đó là đương nhiên khi mình theo nghề sư phạm. Mạt nhược quá! Lương giáo viên bèo bọt ăn thua gì mà sống, phải kiếm được một thằng ngon ngon để nó có thể nuôi mình. Phải chăng có nhiều hoàng tử đến thế?
   Cái xã hội này là thế. Học sinh nhỏ, mình có thể lờ đi mấy cái gọi là cách làm giàu để dạy các em cư xử đúng mực, còn học sinh lớn thì mối quan tâm của các em đó là làm sao để trở nên giàu có và nổi tiếng. Thật buồn vì hầu như đó là mối quan tâm của các em hiện nay. Các em làm MV, các em quay video, cởi đồ, khoe thân, làm chuyện nhạy cảm...với mục đích phần nhiều là lấy tiếng tăm chứ đấy đâu phải là khẳng định cá tính gì gì đó. Cá tính như vậy sao? Cá tính của những con vật. Để rồi ngày nào các báo cũng giật tin; nữ sinh cởi đồ, nữ sinh đánh bạn, lộ ảnh sex....Đến lúc một nhà làm phim nào đó phải bức bối bắt kịp xu thế, sản xuất "bóng ma học đường". Nơi thuần khiết, nơi trong trắng không bị ô nhiễm nhất trong cái xã hội đang nghẹt thở này lại có những "bóng ma". Biết đi đâu? Về đâu?
  Ai cũng hô rõ to, phải đổi mới, nhất thiết phải đối mới, đổi mới nền giáo dục hiện đại, đáp ứng nhu cầu và xu thế thời đại. Những cụm từ đó thậm chí mình thuộc làu từ hồi học tiểu học. Những thông tư mẹ nhận được ghi nhiều về cái đó. Đổi mới. Giáo viên chủ động tích cực truyền dạy những kiến thức hấp dẫn, lôi cuốn học sinh. Đổi mới cách dạy, phát huy sáng kiến, giờ dạy tốt, tiết học tốt. Nhưng bạn biết không? Cái thang điểm để đánh giá tiết học nằm trên tay các giáo viên đang ngồi dưới dự giờ bạn. Nó được soạn theo những mục đã được hướng dẫn sẵn. Bạn thỏa sức phát huy tính sáng tạo trong giờ dạy và học có thể nghe hoặc ngồi nói chuyện, không nghe rồi chỉ chăm chăm vào cái bảng bạn đã vẽ cái gì trên đó. Bạn có thể dạy rất hay, học sinh hiểu bài nhưng sẽ bị chê bai nếu như chậm 1, 2 phút...Ồ bạn phải là một người cực kì siêu phàm thì mới có thể vừa mới lại vừa làm hài lòng những vị giám khảo cũ kĩ để có thể trở thành một giáo viên.
  Những ý tưởng không phải là không có. Nếu đánh giá nghèo nàn và chưa có tính ứng dụng cao thì hoàn toàn không đúng. Những công trình thạc sĩ, tiến sĩ, báo cáo khoa học hầu như để bỏ ngỏ. Như một thứ trưng bày sự phong phú của thư viện. Để thực hiện cần có kinh phí. Và kinh phí được rót ra từ những người cũ kĩ. Những người cũ kĩ cũng có những lí lẽ riêng của họ, họ tuân theo những qui chuẩn được in vào trí óc từ lâu. Và một nghịch lí đặt ra là những cái mới phải vừa lòng cái cũ. Cái mà người ta vẫn mĩ miều gọi là "phát huy, sáng tạo trên cơ sở truyền thống văn hóa dân tộc". 
  Một người giáo viên không thể thuyết phục hay cũng không nêu được chính xác mục đích của từng bài học với học sinh thì có lẽ cũng không thể bắt học sinh phải thích tiết học đó. Đến bây giờ học sinh cũng chỉ biết " Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới". Văn học vẫn phát triển từng ngày, cả Xuân Diệu và Hoài Thanh cũng đã cách xa hàng thế kỉ, ấy vậy mà giờ học sinh vẫn chỉ có biết mỗi Xuân Diệu là mới, học sinh chỉ biết có Nam Cao, Ngô Tất Tố...
  Dạo ngần đây, báo chí đưa tin nhóm nhạc nữ SNSD được đưa vào sách SGK của Hàn Quốc đế dạy cho các em về sự phát triển của nền âm nhạc nước nhà. Điều đó cho thấy những  đổi mới trông thấy của nền giáo dục Hàn Quốc. Họ đổi mới từng ngày, từng giờ. Và cái tôi tôn trọng luôn là việc làm đi cùng lời nói. Thế nhưng chúng ta đã hô hào giáo dục đổi bao năm nhưng hiệu quả và sự đổi mới hiện hữu còn xa mới thấy. Sự đổi mới vẫn vòng vo là bỏ hay giữ những tác phẩm này, tác phẩm kia. Bỏ những tác phẩm chiến tranh thì lại sợ học sinh không biết đến yêu nước và cuộc chiến đấu thần kì...và hầu như không nhiều ý kiến thêm mới các tác phẩm. Văn học Việt không phải là không có tác phẩm hay, mà thực ra càng ngày lại càng hay. Tại sao không là "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh, tại sao không có những cái tên như Nguyễn Nhật Ánh, Hồ Anh Thái, Phan Thị Vàng Anh... những báo cáo, luận văn, luận án tìm thấy nhiều ưu việt từ văn học đương đại. Nhưng để thực hiện được những điều mới mẻ cần phải có một quá trình kiểm duyệt khắt khe. Người ra, người vào, theo dự cảm cái này không ổn, chưa được thuận lợi. Như cái kiểu xưa này người ta lấy bầu nấu canh chứ chưa nghe thấy bầu luộc nên nghĩ sẽ chẳng ra gì. 
  Có suy nghĩ, có hướng làm...nhưng thực hiện khó quá vì rào cản quá nhiều, chuyện "điên, cuồng, ngu, ngộ" sẽ là thường xuyên trong mắt mọi người. Bạn có dám làm không??????????

11 thg 7, 2013

Mưa

Ngoài trời mưa ngâu
Hạt mưa âu sầu
Mưa rơi tí tách
Tiếng gì lạch cạch
Mưa lạnh đêm thâu
Mưa hơi đèn dầu
Ướt đầu thiếu nữ
Mưa reo con chữ
Vào vần thơ tôi
Mưa tạnh mất rồi
Lòng tôi thơ thẩn

10 thg 7, 2013

Tiếng xưa


Tôi nhớ ngày nhỏ dại
Tiếng rao người ve chai
Trưa vang cả xóm chài
Kem mút!kem.kem mút


Cút kít cái vành xe
Chở bao điều kì lạ
Chú kem mút cười xòa
Bọn trẻ con tíu tít

Ía ơi kem mú đấy
Mày mú chứ đừng ca
Con bé bạn gần nhà
Nó gọng ngô, nó bảo

Tôi nhớ ngày đó bão
Nước ngập cả cánh đồng
Lúa phì phò, lúa thở
Bố chèo thuyền qua sông

Những chiều hè lông bông
Mũ nón chả thèm  đội
Theo anh Sáng lập hội
Đi hái cỏ lông chông

Tối về ngồi lòng ông
Ông rung đùi ông kể
Chuyện xa xưa lắm rồi
Ngày ông đi bộ đội

Ông nội ngồi trầm tĩnh
Đôi tay gầy xoa xoa
Cún của ông ngoan nhé

Ngày mai, sẽ, vẫn, cười.

Tứ đại Mỹ nhân Việt Nam

   Nhắc đến cụm từ " Tứ đại mỹ nhân" thì hầu như ai trong số chúng ta cũng đều nhớ đến những mỹ nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Trung Hoa xưa, ít ai có thể kể tên đầy đủ những mỹ nhân Việt Nam. Lịch sử Đại Việt cũng ghi tên nhiều mỹ nhân nhan sắc tuyệt trần và có nhiều ảnh hưởng đến sự hưng vong của các thời đại.
  Các sử gia Việt cũng bình chọn được bốn mỹ nhân tài sắc vẹn toàn và có ảnh hưởng nhất định đến sự hưng thịnh của các triều đại.
  Người đầu tiên là nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Việt Nam, Lý Chiêu Hoàng, hoàng đế thứ 9 của triều nhà Lý. Bà là con thứ của vua Lý Huệ Tông, sinh vào tháng 9 năm Mậu Dầu (1218), tên húy là Phật Kim, sau được phong làm Chiêu Thánh công chúa. Do vua Lý Huệ Tông không có con trai nên phải lập con gái thứ hai của mình là công chúa Chiêu Thánh làm thái tử rồi đi tu. Thân mẫu của bà là Trần Thị Dung (người sau này làm vợ của Trần Thủ Độ) và chị gái là Thuận Thiên công chúa. Cả hai chị em bà sau này đều làm hoàng hậu của Trần Thái Tông.

Năm Chiêu Hoàng lên 8 tuổi, Trần Thủ Độ đã cho cháu của mình là Trần Cảnh vào cung làm Chánh Thủ hầu hạ Lý Chiêu Hoàng. Hai người gần gũi và có tình cảm rất thân thiết. Lợi dụng thời cơ đó, Trần Thủ Độ đã một tay làm nên cuộc hoán đổi triều đại có một không hai trong lịch sử Việt. Sau khi nhường ngôi cho chồng là Trần Cảnh (tức vua Trần Thái Tông), Chiêu Hoàng được phong làm Chiêu Thánh hoàng hậu, lúc đó bà chưa tròn 10 tuổi.
Tuy nhiên biến cố lại tiếp tục xảy đến với công chúa. Sau 12 năm lấy nhau, Chiêu Thánh hoàng hậu không sinh hạ được một mụn con nào ngoài thái tử Trần Vịnh bị chết non. Sau đó, Trần Thủ Độ đã ép nhà vua lấy chị gái của nàng là Thuận Thiên công chúa hiện đang mang thai 3 tháng là vợ của Trần Liễu (anh trai nhà vua). Nhà vua nhất quyết không chịu, bỏ lên núi đi tu. Nhưng sau đó, Trần Thủ Độ và Trần Thị Dung vừa khuyên giải vừa bắt ép, cuối cùng thì nhà vua cũng đồng ý lấy công chúa Thuận Thiên và phong làm hoàng hậu, phế Chiêu Thánh.
Năm 1258, sau khi đại thắng quân Nguyên Mông lần thứ nhất, nhà vua đã gả Chiêu Thánh cho tướng quân Lê Phụ Trần ( tức Lê Tần). Bà sống với Lê Phụ Trần 20 năm sinh hạ được con trai là thượng vị hầu Tông, con gái là Ứng Thụy công chúa. Các sử gia sau này có chê trách vua Trần lấy vợ mình gả cho bầy tôi.
Trong dân gian còn lưu truyền câu ca về thân phận hẩm hiu của vị nữ hoàng duy nhất này:
"Trách người quân tử bạc tình
Chơi hoa rồi lại bẻ cảnh bán rao"


Người thứ hai được nhắc đến  là một vị công chúa của triều đại nhà Trần. Đó là An Tư công chúa. Nàng là một trong những mỹ nhân có nhiều những bí mật nhất của lịch sử Việt Nam.

 Là một công chúa của triều Trần song những thông tin về năm sinh, năm mất cũng như quãng đời sau khi bị gả cho quân Nguyên Mông của nàng không hề được ghi chép lại. Có thể nói đây là công chúa có số phận đáng thương nhất và dường như bị  lịch sử bỏ rơi. Nàng là con gái vua Trần Thái Tông, em gái của vua Trần Thánh Tông. Đầu năm 1285, quân Nguyên tiến đánh Gia Lâm, vây hãm thành Thăng Long. Để nghị hòa vua Thánh Tông đã gả công chúa An Tư cho Thoát Hoan (con trai của Hốt Tất Liệt) để quân ta có thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị quân lực tiến công. Chiến sự buổi đầu bất lợi. Tướng Trần Bình Trọng lại hy sinh ở bờ sông Thiên Mạc. Trước thế mạnh của đối phương, nhiều tôn thất nhà Trần như Trần Kiện, Trần Lộng, kể cả hoàng thân Trần Ích Tắc đều qui hàng. Chi hậu cục thủ Đỗ Khắc Chung được sai đi sứ để làm chậm tốc độ tiến quân của Nguyên, nhưng không có kết quả. Trong lúc đó, cần phải có thời gian để củng cố lực lượng, tổ chức chiến đấu, bởi vậy, Thượng hoàng Trần Thánh Tông bất đắc dĩ phải dùng đến kế mỹ nhân, tức sai người dâng em gái út của mình cho tướng Thoát Hoan để tạm cầu hòa.
Sau, quân Trần bắt đầu phản công, quân Nguyên đại bại. Trấn Nam vương Thoát Hoan, con trai của Hốt Tất Liệt đã phải "chui vào cái ống đồng để lên xe bắt quân kéo chạy" để về nước.
Chiến thắng, các vua Trần làm lễ tế lăng miếu, khen thưởng công thần, nhưng không ai nói đến An Tư. Không rõ công chúa còn hay mất, được mang về Trung Quốc hay đã chết trong đám loạn quân.
Trong cuốn An Nam chí lược của Lê Tắc, một thuộc hạ của Trần Kiện theo chủ chạy sang nhà Nguyên, sống lưu vong ở Trung Quốc có ghi: Trước, Thái tử (chỉ Thoát Hoan) lấy người con gái nhà Trần sinh được hai con. Người con gái họ Trần này có thể là công chúa An Tư, tuy nhiên chưa có chứng cứ rõ ràng khẳng định điều này.
 Mặc dù triều đại Trần và sử sách có lãng quên nàng song người đời sau vẫn luôn dành  sự kính trọng và cảm phục cho nàng công chúa kiều diễm mà bạc mệnh này. Khoảng trống về công chúa An Tư hy vọng người đời sau sẽ có thể giải đáp được.
  Tiếp theo là Huyền Trân công chúa. Bà sinh năm 1287, là con gái của vua Trần Nhân Tông và là em gái của vua Trần Anh Tông. Năm 1293, vau Nhân Tông thoái vị, nhưởng ngôi cho con trai là Trần Thuyên (tức vua Anh Tông) lên làm thái thượng hoàng, tu ở Yên Tử. 

Năm 1301, vua nhận lời mời của vua Chiêm Thành là Chế Mân sang chơi vương quốc. Nhà vua đã được đón tiếp nồng hậu và ra về có hứa gả công chúa Huyền Trân cho vua Chiêm Thành, mặc dù lúc đó Chế Mân đã có chính thất hoàng hậu. Việc này bị cả triều đình phải đối. Song sau đó, nhiều lần Chế Mân sai người sang hỏi về chuyện cưới xin. Năm 1306, Chế Mân dâng hai châu Ô, Rý làm của hồi môn và vua Nhân Tông đã gả công chúa Huyền Trân về Chiêm Thành. Một năm sau, công chúa hạ sinh được hoàng tử Chế Đa Đa thì nhà vua băng hà. Theo tục lệ của người Champa thì sau khi vua chết thì hoàng hậu phải lên giàn hỏa thiêu tự tuẫn. Sứ giả đem tin này về báo cho Anh Tông. Nhà vua đã cử tướng Trần Khắc Cung vượt biển sang cứu công chúa. Trần Khắc Cung đã bày mưu thành công cứu được công chúa trở về bằng đường biển. Nhưng cuộc hải hành này kéo dài hơn một năm mới trở về Đại Việt. Theo "Đại Việt sử kí toàn thư" của Ngô Sĩ Liên, trong thời gian này công chúa đã tư thông với Trần Khắc Cung. Dân gian còn thêu dệt nên những câu chuyện tình lãng mạn của đôi trai tài gái sắc này. Mặc dù vậy nhưng sau khi hồi cung, vua Anh Tông đã không chấp nhận mối tình này và công chúa phải theo di mệnh của Thượng Hoàng Nhân Tông đầu gia Phật giáo ở núi Trâu Sơn ( nay thuộc Bắc Ninh) có pháp danh là Hương Tràng. Bà mất vào ngày mồng 9 tháng riêng năm Canh Thìn (1340), dân quanh vùng thương tiếc tôn bà làm Thần Mẫu, lập đền thờ dưới chân núi Nộm Sơn. Các triều đại sau này đều phong bà là thần hộ quốc. Vua Gia Long sau này để đền ơn bà báo mộng đã phong cho bà là "Trai Tĩnh Trung Đẳng Thần". Câu chuyện về Huyền Trân còn khá nhiều bí ẩn xung quanh cái chết và chuyện tình của bà, cùng với đó là những thần bí về nhiều lần hiển linh giúp nước. Có lẽ vì thế mà bà được xem như mỹ nhân đầu tiên của Đại Việt ta.
                               Đền thờ công chúa Huyền Trân ở Huế

  
 Mỹ nhân cuối cùng trong tứ đại mỹ nhân của Đại Việt là công chúa Ngọc Hân. Nàng là công chúa nhà Hậu Lê và cũng là Bắc Cung hoàng hậu của vua Quang Trung- Nguyễn Huệ. 

Lê Ngọc Hân sinh ngày 27 tháng 4 năm Canh Dần (1770) tại kinh thành Thăng Long . Bà là con gái thứ 9 [3] của vua Lê Hiển Tông. Mẹ bà là Chiêu nghi Nguyễn Thị Huyền, là người xã Phù Ninh, tổng Hạ Dương, phủ Từ Sơn - Bắc Ninh (nay là xã Ninh Hiệp, Gia LâmHà Nội), và là con gái trưởng của ông Nguyễn Đình Giai.



Tháng 5 năm 1786, tướng nhà Tây Sơn là Nguyễn Huệ ra Bắc với chiêu bài "phù Lê diệt Trịnh"[2]. Diệt xong họ Trịnh, Nguyễn Huệ tới yết kiến vua Hiển Tông. Do sự mai mối của tướng Bắc Hà vào hàng Tây Sơn là Nguyễn Hữu Chỉnh, Ngọc Hân vâng mệnh vua cha kết duyên cùng Nguyễn Huệ. Khi đó bà mới 16 tuổi, còn Nguyễn Huệ 33 tuổi.

  Vài ngày sau vua cha Hiển Tông qua đời, thọ 70 tuổi. Lê Ngọc Hân nghĩ anh thân hơn cháu nên ủng hộ anh là Lê Duy Cận lên ngôi, nhưng bị tông tộc nhà Lê phản đối vì muốn lập hoàng thái tôn Lê Duy Kỳ - con của thái tử Duy Vĩ bị chúa Trịnh Sâm giết hại - lên ngôi. Do áp lực của tông tộc, Ngọc Hân phải nghe theo. Lê Duy Kỳ được lập, tức là vua Lê Chiêu Thống.
Ít lâu sau bà theo Nguyễn Huệ về Thuận Hóa.
Năm 1788, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế trước khi ra Bắc lần thứ ba để diệt quân Thanh, lấy niên hiệu Quang Trung, phong Ngọc Hân làm Hữu Cung Hoàng hậu.
Năm 1789, sau khi đại thắng quân Thanh, Nguyễn Huệ lại phong bà làm Bắc Cung Hoàng Hậu. Bà có 2 con với Nguyễn Huệ là công chúa Nguyễn Ngọc Bảo và hoàng tử Nguyễn Quang Đức [4]
Năm 1792, Quang Trung hoàng đế đột ngột băng hà. Bà viết bài Tế vua Quang Trung và Ai Tư Vãn để bày tỏ nỗi đau khổ cùng cực cũng như nỗi tiếc thương vô hạn cho người chồng anh hùng vắn số.



Quang Trung mất, Quang Toản là con bà Chính cung hoàng hậu Phạm Thị Liên ( hoặc Bùi Thị Nhạn ) lên thay, tức là Cảnh Thịnh đế.
Theo bài "Danh nhân Lê Ngọc Hân" của Chu Quang Trứ, Lê Ngọc Hân đưa con ra khỏi cung điện Phú Xuân, sống trong chùa Kim Tiền (Dương Xuân ở Huế) cạnh điện Đan Dương để thờ chồng nuôi con. Bà gượng sống đến ngày mồng 8 tháng 11 năm Kỷ Mùi (4 tháng 12 năm 1799) thì mất, lúc đó mới 29 tuổi.
Lễ bộ Thượng thư nhà Tây Sơn là Phan Huy Ích đã phụng chỉ soạn năm bài văn tế Ngọc Hân cho vua Cảnh Thịnh, cho các công chúa, cho bà Nguyễn Thị Huyền, cho các tôn thất nhà Lê, và cho họ ngoại ở làng Phù Ninh. Hoàng đế Cảnh Thịnh đích thân đọc trước linh sàng Hoàng thái hậu họ Lê. Bà được truy tặng là Như Ý Trang Thuận Trinh Nhất Vũ Hoàng Hậu. Cả năm bài văn tế trên còn được chép trong sách Dụ Am văn tập.[5]
  Và theo tộc phả họ Nguyễn Đình, đang khi triều Tây Sơn suy thoái, ngày 18 tháng 11 năm Tân Dậu (23 tháng 12 năm 1801) hoàng tử Nguyễn Quang Đức mất khi mới 10 tuổi, rồi ngày 17 tháng 4 năm Nhâm Tuất (18 tháng 5 năm 1802), công chúa Ngọc Bảo cũng mất khi mới 12 tuổi.



  Theo "Biệt lục" của tộc phả Nguyễn Đình, năm 1804, bà Nguyễn Thị Huyền [6] vì thương con gái và hai cháu ngoại đều chết yểu nơi xa, nên đã thuê người vào Phú Xuân lấy hài cốt ba mẹ con Ngọc Hân đưa về bản dinh (tức dinh Thiết lâm của bà). Ngày 16 tháng 7 năm 1804, bà cho an táng hài cốt bà Ngọc Hân, phụ chôn hoàng tử ở bên trái và công chúa ở bên phải. Nơi đó nay là bãi Cây Đại hay bãi Đầu Voi ở đầu làng Nành, xã Phù Ninh (nay là xã Ninh Hiệp, huyện Gia LâmHà Nội).
                                         

Nữ diễn viên Hoa Ngữ sớm "đoản mệnh" với điện ảnh

   Trịnh Gia Du là một trong những cái tên sớm nổi rồi sớm tàn của điện ảnh Hoa Ngữ. Năm 1997 cô tham gia bộ phim Tứ thiên kim với vai diễn đáng yêu Lưu Tiểu Tuệ, phim có sự tham gia của Nhạc Linh và Giả Tịnh Văn. Nhưng Trịnh Gia Du chỉ thực sự gây ấn tượng với khán giả bằng vai diễn trong bộ phim truyền hình nhiều tâp " Công chúa Hoài Ngọc". Có lẽ cái bóng của Hoài Ngọc quá lớn nên kể từ đó sự nghiệp của cô dần xuống dốc. Mặc dù vâỵ, vai diễn Thu Hương trong "Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ" của cô cũng được đánh giá cao. Song người xem vẫn nhớ đến cô khi nhắc đến bộ phim "Công chúa Hoài Ngọc". Những vai diễn sau này của cô khá nhạt nhòa và không thể làm thay đổi hình ảnh Hoài Ngọc trước đây. Cũng giống như Trương Lợi ( vai Tiết Bảo Thoa), Trần Hiểu Húc ( vai Lâm Đại Ngọc)...họ cũng để lại được những ấn tượng nhất định trong lòng công chúng. Chúng ta cùng nhìn lại những hình ảnh đáng nhớ của cô công chúa dễ thương này nhé.
Trịnh Gia Du trong vai công chúa Hoài Ngọc
vai diễn Thu Hương trong phim " Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ"

19 thg 5, 2013

Samsa có đáng làm con bọ?

    Kafka không chỉ được biết đến với vai trò là một nhà văn xuất sắc của thế kỉ XX mà ông còn được xem như một nhà tiên tri của thế giới. Người ta không thể tưởng tượng được rằng, tại sao những thứ mà Kafka nói trước đó hàng thế kỉ thì bây giờ đang diễn ra rõ mồn một? Trong cái gia tài văn chương khiêm tốn của mình, Biến dạng được xem là tác phẩm tiêu biểu của ông. Đó là một truyện ngắn viết về sự tha hóa, suy đồi của con người trong thời kĩ trị thông qua hình tượng nhân vật con bọ Gregor Samsa.
    Câu chuyện của Samsa được bắt đầu vào một buổi sáng thức dậy anh ta thấy hình hài của mình biến thành một con bọ nhưng không hề mảy may về chuyện đó, anh ta tìm mọi cách thoát khỏi chiếc giường đuổi kịp thời gian đi làm trong sự thúc giục của gia đình và tiếng còi tàu buổi sáng. Mọi nỗ lực của Samsa vẫn chẳng thể đem lại cho anh ta kết quả gì và hậu quả là anh ta đã không thể đi làm đúng giờ. Lão quản lí đích thân đến nhà Samsa để chứng thực anh có thực sự ốm hay lười biếng. Mọi người trong nhà bắt đầu lo lắng và điều này khiến anh cảm thấy được an ủi. Samsa cố hết sức dùng miệng  mở cửa và điều kinh hoàng xảy ra khi mọi người trông thấy bộ dạng quái gở của anh. Lão quản lý chạy thục mạng ra khỏi nhà trong khi anh cố nài nỉ hắn vì sợ mất việc. Mẹ anh chết ngất đi còn người bố lạnh lùng kêu gào đuổi anh vào trong phòng. Từ đó Samsa sống trong lốt con bọ bị mọi người kì thị và dần bị lãng quên. Bố, mẹ, em gái Samsa đều tất bật theo những công việc mưu sinh. Trước việc chăm sóc Samsa do cô em gái Grete đảm nhiệm nhưng rồi người ta từ bỏ cái ý nghĩ một Samsa có thể trở lại như trước kia. Họ bỏ mặc anh chết khô trong căn phòng bẩn thỉu và thở phào khi bà giúp việc hót anh đi. Một câu chuyện hoang tưởng về số phận của một con người nhưng không có lí do nào để phủ nhận sự thực của nó. Có thể một ngày nào đó chính chúng ta cũng sẽ giống như Samsa chết trong sự quên lãng của mọi người khi chúng ta không còn giá trị với họ.
   Bi kịch của Samsa được đặt trong mối quan hệ giữa anh gia đình và xã hội với những qui chuẩn của thời "kĩ trị". Samsa là một người tận tâm và có trách nhiệm. Vì gia đình anh luôn chăm chỉ trong công việc. Sáng sáng Samsa phải dạy sớm để bắt chuyến tàu lúc 5h và trở về nhà lúc tối muộn. Cuộc sống quanh cuồng khiến Samsa không có một chút thời gian riêng tư nào dành cho mình và nghĩ đến mình. Samsa chạy theo yêu cầu công việc, chạy theo những mong ước của người thân và chạy theo những mục tiêu cao cả là cáng đáng gia đình như anh tự đặt ra để rồi một ngày anh trở thành con bọ. Nhiều người cho rằng sự biến dạng về hình hài của Samsa dẫn đến những biến dạng về nhân cách của anh ta sau này. Nhưng dường như qui luật đó phải là ngược lại. Những biến dạng về hình hài chỉ là một hệ quả tất yếu và không sớm thì muộn Samsa phải hứng chịu. Nhưng đó không phải là lỗi của mình anh hoặc có thể anh chính là một nạn nhân. Nạn nhân của thời đại, nạn nhân của chính mình. Khi guồng quay của những máy móc cuốn con người theo những qui chuẩn khô khan gò bó, con người buộc phải bỏ đi những cá nhân riêng tư và thậm chí họ cũng chẳng có thời gian dành cho những lựa chọn. Bi kịch hiển nhiên là họ chịu tha hóa, biến dạng.
  Giống như một hiện tượng tự nhiên, biến dạng cũng có nguyên nhân và kết quả song dường như giải pháp vẫn để ngỏ cho những thiên tài tìm ra những đột phá. kafka đã khéo léo bóc tách và lí luận về những nguyên nhân đó. Có hai nguyên nhân chính gây nên sự biến dạng cho nhân vật. Nguyên nhân đầu tiên bắt nguồn từ xã hội. Cái xã hội mà Samsa đang sống là xã hội của những ngành công nghiệp, của những cỗ máy vận hành gấp gáp và đòi hỏi năng suất cao. Và giá trị của Samsa được định danh bởi năng suất lao động và kết quả công việc. Tiêu chí đánh giá con người giống như một thứ máy móc hiện đại đem lại hiệu quả kinh tế cao. Xã hội con người càng ngày càng phát triển theo đúng nghĩa đen của nó. Điển hình cho xã hội đó là những con người máy móc, khô khan và vụ lợi. Những điều này được thể hiện qua các nhân vật Samsa , lão quản lí, bà giúp việc và 3 tên khách trọ trong truyện. Trong số đó lão quản lí là điển hình hơn cả. Lão là một tay quản lí quèn cho công ty quảng cáo mà Samsa đang làm. Lão chịu trách nhiệm giám sát những nhân viên tiếp thị. Để công việc đạt được hiệu quả tốt nhất lão luôn đốc thúc và gò ép nhân viên của mình. Điều này khiến Samsa ghét cay ghét đắng: "nếu không vì bố mẹ mà chịu nhục thì mình đã bỏ việc từ lâu rồi..". Áp lực công việc làm cho Samsa nhận thấy đây là một nghề "quá đỗi nhọc nhằn" và đúng như những điều anh tưởng tượng khi không thể ra khỏi giường và biết mình muộn làm đó là lão quản lí đã đích thân đến tận nhà anh để kiểm tra xem anh ốm thật hay chỉ là lười biếng. Hành động của lão không hề xuất phát từ ý tốt của một ông chủ quan tâm đến nhân viên như kiểu của Giăng văn giăng với Phăng-tin mà bắt nguồn từ tính nghi kị. Hiển nhiên sự chăm chỉ và tận tâm bấy lâu nay của Samsa không hề được công nhận. Điều này khiến cho anh phải thốt nên xót xa : "khốn khổ thân tôi...sơ sót chút là bị người ta nghi ngờ tai ác thế đấy...". Hành động của lão quản lí là minh chứng cho áp lực của con người buộc phải chịu đựng trong thời kì công nghiệp. Mỗi người là một cỗ máy phải luôn được bảo đảm vận hành một cách tích cực nhất và sự ốm yếu là không thể. Đây chính là cái cách của "tôi tư duy nghĩa là tôi tồn tại" mà chủ nghĩa duy lý cuối thế kỉ 19 đầu thế kỉ 20 đề cao.
  Cùng với lão quản lí là ba tên khách trọ và bà giúp việc cũng đại diện cho những qui chuẩn của xã hội. Với những người này, con bọ Samsa không hề có chút giá trị nào cả, nó không khác gì một thứ trò tiêu khiển của họ. Bà giúp việc không hề tỏ ra sợ hãi, bà ta hiếu kì và tò mò với Samsa, bà ta trêu chọc và thích thú khi tống khứ được con bọ đó ra khỏi nhà. Còn ba tên khách trọ cũng chẳng hề kinh tởm Samsa, ngược lại họ thấy thích thú và lấy luôn đó làm lý do quỵt tiền nhà. Điều đáng nói là những người này không hề sợ hãi, không hề thắc mắc về sự có mặt của một con bọ khổng lồ như vậy. Dường như họ xem đó là điều hiển nhiên và chẳng hề xa lạ hoặc chính họ là những con bọ như Samsa chỉ khác điều là chưa đến lúc biến đổi hình dạng. Thế đấy đâu phải lúc Samsa biến thành con bọ anh đã vô ích hoàn toàn. Người ta vẫn cố moi móc chút ít từ anh. Con người thông minh có khả năng biến rác rưởi thành những thứ có ích cho mình.

 Nguyên nhân thứ hai bắt nguồn từ chính gia đình anh. Samsa đã sống kiếp người xa lạ và chịu đày ải trong chính ngôi nhà thân yêu của mình. Những người trong gia đình anh bao gồm ông bố, mẹ và cô em gái vô cùng yêu quí Grete đều lần lượt xa lánh anh và cuối cùng họ bỏ mặc anh cho mụ giúp việc hót đi như một thứ rác rưởi. Với gia đình, giá trị của Samsa được định danh bằng sự hi sinh. Tất cả mọi người đều dựa và sức lao động của anh. Anh làm việc để trả nợ cho người cha, để mẹ anh nhàn hạ với công việc gia đình và để cô em gái vào được nhạc viện như mong muốn. Tất cả họ đều mặc định trách nhiệm nuôi sống gia đình là của Samsa, không bàn cãi. Mặc dù người mẹ có than vãn với lão quản lý: " Thằng con tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc mà thôi. Thật tình, tôi cũng phát bực lên với nó, tối nào nó cũng ru rú ở nhà..." nhưng lời nói này lại xuất phát từ nỗi lo Samsa mất việc. Buổi sáng hôm đó bà đã nhiều lần thúc giục Samsa dậy cho kịp giờ làm, người mẹ cũng tỏ ra lo lắng nhưng lại bất lực khi nhìn thấy bộ dạng của Samsa. Những nỗ lực của gia đình khiến cho anh "cảm thấy được lôi kéo về với thế giới loài người...". Nhưng ngay sau đó anh đành chấp nhận cuộc sống trong lốt của một con bọ với sự ghẻ lạnh của gia đình. Kafka đã tạo ra một tình huống nghịch lý, đó là Samsa trong bộ dạng của một con bọ nhưng luôn luôn cố gắng nghĩ cho gia đình, lo lắng không biết ai có thể kiếm tiền cho ông bố già, bà mẹ ốm yếu và cô em gái đang ăn học. Còn một bên là những người trong gia đình mang hình dáng con người thì lại suy nghĩ và hành động như loài vật. Đầu tiên là người cha cầm gậy và la ó rồi nhốt anh vào phòng và chẳng hề quan tâm đến anh sau đó ra sao nữa. Người cha được xem như biểu tượng hình anh của người cha ruột Kafka đầy uy quyền, lạnh lùng và tàn nhẫn. Người cha chẳng thế nào đứng lên và chỉ nằm trên ghế vẫy tay một khi Samsa đi làm, giờ thì đã đứng ngay dậy trong bộ quần áo công nhân lao vào cuộc sống mưu sinh. Đây có thể là một dẫn chứng sinh động về bản năng sinh tồn của con người. Sau khi lao động chính của gia đình biến thành con bọ vô dụng những người trong gia đình phải tự vận động nuôi sống bản thân. Họ cũng chẳng có thời giờ đắn đo, đau khổ hay tìm cách cho Samsa trở lại hình dạng như trước khi.Chính cuộc sống đã cướp mất đi quyền suy nghĩ cho người khác của họ. Và thật nghịch lí khi lúc này chỉ có mình con bọ là biết suy nghĩ cho người khác, biết lo lắng cho người khác. Trong truyện, cha Samsa là hiện thân của thói trưởng giả, một người sống theo lề thói gia trưởng nặng nề. Khi Samsa biến thành con bọ đã khiến ông đau khổ đến rơi lệ, kinh hoàng và gào thét.  Với bản lĩnh của một người đàn ông khi gia đình mất đi người lao động chính ông đã nhanh chóng thu xếp cuộc sống vật chất cho gia đình. Giờ đây, mối bận tâm lớn nhất của ông là nỗi sỉ nhục vì con trai ông không còn là người nữa. Chính vì thế khi Samsa xuất hiện ông đều ra sức đuổi anh vào phòng và cũng chính ông là thủ phạm gây nên cái chết của Samsa. Lần thứ hai Samsa dời khỏi phòng, cha anh đã ném quả táo vào người anh và nó  đã gây nên vết loét cướp đi mạng sống của anh. Mối quan hệ cha - con được khắc họa rõ nét trên hai phía đối nghịch cả về thể trạng lẫn khả nằng tư duy và  khát vọng..
   Samsa, xét về một khía cạnh nào đó anh là một người đáng tôn vinh, trân trọng. Anh sống có mục đích rõ ràng và đó là gia đình. Anh sống để hoàn thành trách nhiệm và bổn phận. Theo kết nhân quả cấu truyền thống ắt phải có một điều tốt đẹp nào đó đến với anh, xứng đáng với những hi sinh anh bỏ ra. Song mặt khác chính cái trách nhiệm và bổn phận lại kéo Samsa trượt dài và anh đánh mất chính bản thân mình. Samsa không hề có một chút dành cho bản thân. Ngay cả công việc mà anh nguyện gắn bó cả đời cũng là vì gia đình, không vì sở thích hay đam mê nào đó. Chính điều này dẫn đến hệ quả tất yếu là sự biến dạng về hình hài của anh. Những trách nhiệm, công việc khắc nghiệt tạo nên những cái chân nhỏ xíu ngọ nguậy. Trách nhiệm to lớn tạo nên cái lưng "rắn như thểì được bọc kín bằng giấy sắt...". Rồi sau đó Samsa mất tiếng nói. Tiếng nói là cái phân biệt đầu tiên giữa con người và con vật. Nhưng buồn thay Samsa vẫn suy nghĩ và vẫn hiểu được những lời nói của mọi người xung quanh. Trong suốt thời gian đo anh đã chứng kiến mọi người đối xử với anh ra sao. Cô em gái Grete ban đầu nhận nhiệm vụ dọn dẹp căn phòng của Samsa. Cô luôn quan tâm và chăm chút đến bữa ăn của anh. Cô đã vui khi Samsa tỏ ra thích thú với những gì cô mang đến và cô còn nghĩ sẽ dọn phòng cho anh khi thấy anh thích leo trèo. Sự nhiệt tình có thể coi là những hiếu kì của tuổi trẻ và tuổi trẻ thì "cả thèm chóng chán". Ngay sau đó cô vứt bỏ bất cứ thứ gì vào phòng anh cô: "em gái anh không còn nghĩ đến việc mang vào cho anh những gì có thể làm anh hài lòng nhất mà thay vào đó, mỗi sáng, mỗi trưa, hai lần trước khi cô đi làm, cô hấp tấp đầy vào phòng anh bất cứ thứ gì vớ được..." và cứ như vậy cô bỏ cho Samsa chết trong đói khát và bẩn thỉu. Cuộc sống mưu sinh đã chiếm hết thì giờ và sự quan tâm của cô, cô bỏ mặc người anh trai đã từng thương yêu và chiều chuộng cô. Và rồi từ một người đáng lẽ phải nhận được sự yêu thương của gia đình Samsa bị hắt hủi, ghẻ lạnh, bị coi như một nỗi sỉ nhục của gia đình một gánh nặng. Cũng chính cô em gái đã thốt lên những lời xúc phạm nhất dành cho anh: "nó phải đi..." Chúng ta đã từng mong ngóng tình yêu thương của cô em gái có thể giúp Samsa trở lại hình dáng con người song hi vọng cuối cùng đó đã bị dập tắt bởi sự ích kỉ của những người thân. Khi sự hi sinh của Samsa không còn nữa thì tình cảm của mọi người dành cho anh cũng chẳng có. Bố anh " chà" và tạ ơn chúa đã cho anh chết, còn mẹ anh thì cười run rẩy làm như vừa trút được gánh nặng trong lòng. Rồi sau đó họ nhanh chóng trở về với cuộc sống bình thường và chuyển sang nỗi lo cho cô gái.
  Bi kịch của Samsa không phải của riêng anh mà đó là hiện thực biến dạng của những con người hiện đại. Ai có thể chắc chắn được rằng những người còn lại không biến thành bọ như anh? Cái nỗi cô đơn mà Samsa phải chịu đựng trong căn phòng vài mét vuông ấy là những dự báo đáng lo ngại về cuộc sống trong tương lai của con người. Bận bịu với mưu sinh con người chỉ có thể giấu mình trong những cái hộp và cần mẫn làm việc với một tình thần trách nhiệm nào đó. Họ luôn được định danh bởi những trách  nhiệm và bổn phận. Nhân vật Samsa không bị biến dạng hoàn toàn, anh vẫn còn có thể hiểu và suy nghĩ, cảm thông như con người nhưng đó lại là bi kịch đau đớn hơn nữa khi người ta không thể biện minh cho công lao của mình. Đây chính là cách làm của Kafka đặt con người giữa ranh giới tồn tại để khai thác những cảm nhận sâu sắc về cuộc đời, từ đó nhân vật giúp chúng ta ngộ ra những chân lí về sự tồn tại.

  Với lối kể chuyện khách quan và giọng văn sắc sảo cùng những yếu tố huyền ảo đan xen làm cho câu chuyện nửa hư nửa thực, Kafka đã thành công trong việc truyền tải những thông điệp mang tính dự báo về sự tha hóa, biến chất của con người trong xã hội hiện đại. Có lẽ chính điều này đã làm cho sức ảnh hưởng của ông còn dai dẳng đến tận bây giờ.
bạn thường làm gì vào ngày chủ nhật? một ngày chủ nhật bình thường thì sẽ thế nào? trong khi xếp đống bài tập ra bên cạnh, tôi ngồi viết blog. à đó là một ngày của tôi, ảm đạm giống như mấy ngày bạo bệnh

17 thg 5, 2013

Tôi sẽ làm gì cho tương lai (chuyện nham nhảm)

    Giữa một đống sách vở ngùn ngụt, ngẩn ngơ, ko học tiếp mà quay ra tranh luận với chính mình. Thực sự tôi đang làm gì? có phải đây là biểu hiện của sự ngu dốt, lười biếng hay tâm trạng bất cần, chán nản. Thực sự nhìn quãng đường mù mịt phía trước khó mà có được lòng tin vào những gì mình lựa chọn. Sao chứ? Một cái nghề làm thầy thiên hạ ư? Vác cái mặt nghênh nghênh đầy chữ nghĩa (mà thực chất chẳng biết sử dụng nó vào việc gì). Nói chuyện bình thường không mấy ai hiểu được và rồi vô vàn thứ vớ vẩn hiện ra. Nực cười. Họ nghĩ mình trêu và xoáy. Lâu lâu họ chêm vào câu " học nhiều khoe chữ", "văn chương chảy đầy đũng quần". Nghe thật kinh tởm. Các xã hội mất nhân văn, thiếu nhân bản. Chửi xã hội chẳng có ích gì. Chỉ giống như cái kiểu "trách nhiệm về tập thể mà thôi".

     Hồi còn nhỏ, ông nội đi đâu cũng cho tôi đi theo. Ông thích thăm quan những di tích lịch sử, những danh lam thắng cảnh hùng vĩ có gắn v...