27 thg 9, 2013

Câu chuyện kể về cậu bé mùa đông và cô bé mùa hè

    Cậu đến từ mùa đông. Mùa lạnh giá nhất trong năm. Mùa luôn mang đến nỗi buồn cho con người. Người cậu lúc nào cũng lạnh buốt, khiến cho ai lại gần cũng phải co lại vì gió lạnh. Tất cả mọi người lẩn tránh cậu. Họ quí những cái chăn ấm, cái lò sưởi, cái áo bông...hơn là cậu. Mặc dù cậu có khuôn mặt rất đáng yêu và luôn lễ phép chào hỏi mọi người.
   Cậu rất thích cô bạn mùa hè. Cô bạn lúc nào cũng tươi tắn như ánh nắng mặt trời và nhiều lúc cũng đỏng đảnh, ngũng nghịu và nóng tính...Những lúc đó, cậu thường không thể hiểu nổi cô bạn mình. Nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hạ, ào một cái là xong, cả hai người lại vui vẻ như trước.  Mỗi khi chơi cùng cô bé, cậu thấy rất vui. Cô bạn ấm áp, nhiệt tình.Chính điều đó đã xua tan cái lạnh giá của cậu. Mỗi khi cậu bé đi cùng cô bạn, mọi người đều rất thích thú giống như họ đang thưởng thức một ly nước mát trong mùa hè nóng vậy, hay việc ngồi bên cạnh lò sười ấm áp vào mùa đông.
 Thế nhưng một điều rắc rối đã đến. Con người bắt đầu thấy băn khoăn vì họ không biết phải mặc quần áo như thế nào khi đó. Nếu họ mặc quần áo ngắn thì sẽ rất là lạnh khi họ gặp cậu bé, còn nếu như mặc áo bông dày thì rất là nóng khi gặp cô bé. Và không ai thích việc phải thay đi thay lại nhiều bộ quần áo trong một ngày, vì hai cô cậu tùy đâu là đến đó. Họ tìm đến bên hồ, nơi hai cô cậu vẫn thường chơi đùa. Cậu bé thích làm cho nước đóng băng còn cô bé lại làm cho nước tan chảy ngay sau đó. Nhiệt độ thay đổi quá đột ngột làm cho nhiều cá ở hồ đã chết. Loài người kéo đến và than thở với cậu bé mùa đông cùng cô bạn mùa hè. Họ nói, họ không chịu đựng được mùa hè có tuyết rơi và mùa đông băng lại tan chảy, và họ không biết làm thể nào trồng cây trong thời tiết như vậy, và rằng hai bạn nhỏ không được chơi cùng với nhau nữa.
 Vì thế họ đã nhờ cô Xuân và cô Thu trông nom hai bạn. Và một năm hai bạn chỉ được gặp nhau hai lần đó là vào đầu Xuân và đầu Thu mà thôi.
 Vì vậy mà lúc mùa Xuân bắt đầu, trong cái giá lạnh của mùa đông chúng ta bắt gặp những tia nắng vàng tươi, chói sáng của cô bạn mùa hè tinh nghịch và khi mùa Thu sang, trong ánh nắng vàng ươm những con gió se lạnh của cậu bé ùa xuống vui vẻ khi gặp được cô bé...Và cứ như vậy, một năm chỉ có 2 lần họ mới gặp mặt, nhưng không bao giờ ở bên cạnh nhau lâu......
( có lẽ mình ko có khiếu...@@@@@@#)

26 thg 9, 2013

Chuyện Yến và Mộc (phần 2)

Yến học bài, Mộc chạy vào hỏi:
-Yến làm gì đấy
- Yến học bài
-Học bài gì đấy
Thấy Yến không trả lời, Mộc bèn cầm quyển sách nhìn đăm chiêu, giở ra đọc...
- Gi, Qui, Ka.....Bánh Đa Cua....gập sách chạy về....
(nó vừa đọc cái gì vây????)

Chuyện của Yến và Mộc (phần 1)

A Mộc 2 tuổi nhưng rất lanh lợi, lắm lời, hoạt bát và luôn có những pha...không đỡ được. (Những câu chuyện dưới đây là một trong những pha điển hình).
 Yến đang sắp đồ. A Mộc thấy vậy liền hỏi:
-Yến đi đâu đấy?
- Yến đi lấy chồng đấy.
A Mộc nhăn mặt, chun mũi
- Không Yến ở với Mộc cơ....
(em biết lấy chồng là gì à?)

23 thg 9, 2013

Chuyện con gái tuổi 23 (phần 2)

Sinh nhật Yến tuổi 23, anh em đông đủ, bạn bè Yến cũng sang..hà thích thật...Nến của Yến có hai con số và cũng đang to dần...Yến hơi bần thần....Nhà nhốn nháo vì lũ em nhít nhít lắm mồm...Lúc thắp nến, trông Yến hơi sến....Mẹ Yến đứng một góc nhà, cười mủm mỉm, thỉnh thoảng lại tủm tỉm...Yến thồi nến xong , Mẹ ngọt ngào, giọng dạt dào....
- Bằng tuổi mày bây giờ mẹ có mày rồi đấy...Xem thế nào đi nhé....
 Yến phì cười nhưng hơi đờ người...Mẹ buồn cười như bác Mười....

Chuyện con gái tuổi 23

Yến đi làm về, người mệt nhoài, chân tay rã rời. Hôm nay, vừa học vừa đi làm thật là mỏi, đã thế về nhà lại còn việc nhà,mà không làm là không chịu đựơc. Yến ở sạch không thích luộm thuộm....Tắm xong, người khoan khoái, Yến ăn cơm tối....Tèng teng tèng teng...Mẹ Yến gọi. Nghe điện thoại, giọng mẹ hớn hở...
- alo bù lu đen sô...Yến ơi mẹ lại có thiếp mời
Yến hoan hỉ hỏi mẹ: Mẹ lại được đi ăn cỗ ai đấy???????
- Cái Hương bạn mày đấy. Con bé thế mà đã lấy chồng rồi...(giọng mẹ Yến lại đong đưa)....Hà, thích thật....Con xem thế nào đi nhé...
 Yến ăn cơm, tí thì nghẹn. Mẹ Yến đùa ngang như cua.....Haizzzzzz

Câu chuyện lịch sử từ một câu ca dao.

 Trong những chương trình truyền hình thực tế gần đây, "The voice kids" dường như nhận được nhiều sự quan tâm nhất. Phải nói là chương trình đã có công phát hiện những tài năng nhí ở khắp mọi miền đất nước. Nhìn vào đó chúng ta cũng nên có một phần yên tâm vì sự phát triển của thế hệ trẻ. Ngoài giọng ca dân gian trời phú Phương Mỹ Chi, quán quân Quang Anh cũng là một cái tên gây được nhiều ấn tượng với khán giả. Chuyện dông dài trên cũng chỉ muốn đi đến một bài hát rất thành công của Quang Anh_nghệ sĩ nhí mà tác giả bài viết này rất yêu mến, đó là bài Quê Nhà của nhạc sĩ Trần Tiến. Bài hát có sử dụng câu ca dao mà dường như ai trong số chúng ta cũng từng nghe qua, từng thuộc nhưng ít ai biết được  câu chuyện xung quanh câu ca dao này:
" Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay"
 Chuyện kể rằng, vua Nguyễn Ánh có một người vợ thứ tên là Phi Yến. Bà Phi Yến có tên tục là Răm (Lê Thị Răm). Bà sinh được người con trai có tên gọi là Cải. Năm đó, Tây Sơn truy đuổi nhà Nguyễn. Nhà vua dự định cho hoàng tử Cảnh (là con của Nguyên phi Tống Thị Lan, con trai cả của Vua) sang Pháp để làm con tin, xin cứu viện. Bà Phi Yến khi ấy đã kiên quyết khuyên vua không nên "cõng rắn cắn gà nhà" đã làm vua rất tức giận. Vua bèn giăm giữ bà trong một hang đá trên đảo Côn Lôn nhỏ (nay gọi là Hòn Bà, nằm trong quần đảo Côn Đảo). Khi quân Tây Sơn đánh ra đảo, Nguyễn Ánh bỏ chạy ra biển, hoàng tử Cải khi ấy nằng nặng đòi theo mẹ. Nhà vua tức giận đã ném hoàng tử xuống biển. Xác hoàng tử trôi dạt vào làng Cỏ Ống, được nhân dân vướt và lập đền thờ. Còn về bà Phi Yến, có giai thoại kể rằng , bà  được một con hổ cứu về làng Cỏ Ống chăm sóc phần mộ hoàng tử Cải.
  Câu ca dao được ra đời trong hoàn cảnh đó để bày tỏ cảm thương với nỗi lòng của bà Phi Yến. Là mẹ mà không bảo vệ, không cứu được con. Và cho đến bây giờ câu ca vẫn còn được hát mãi cho đời sau, nhắc lại câu chuyện đau lòng của một người mẹ yêu con, yêu nước.

29 thg 8, 2013


Người ta nói, phàm những sự vật đối lập nhau nhưng lại luôn gắn liền với nhau. Giống như trong hạnh phúc có khổ đau. Trong may mắn có mất mát. Trong gặp gỡ có chia li.....trong đen có trắng. Trong sự tinh khiết, ngây ngô có cả những mưu mô, toan tính...Rất muốn viết về những điều gì đó tốt đẹp. Một thứ mà người đọc khi đọc lên thì cảm thấy yêu bản thân mình và yêu thế giới. Để cho những người mới bước vào đời có thêm sự lạc quan...Thế nhưng chẳng thể làm cách nào thanh lọc được suy nghĩ, hướng nó theo cái cách tích cực là ca ngợi cuộc đời, ca ngợi con người.
   Con người đâu có vĩ đại đến mức được ca ngợi. Cuộc sống đâu có hoàn hảo và đầy sắc màu đến mức được ca ngợi. Bạn biết trong những khuôn mặt kia, ẩn sau những lời nói bắt tai là những điều khó lường với bạn. Nhưng bạn vẫn phải cười, phải nói, phải nhìn ngắm người ta. Chúng ta chẳng thế làm gì ngoài việc nhận định đó là cuộc đời_phù phiếm, tẻ nhạt. Trong rất nhiều những nốt xanh hiển thị trên face chẳng mấy ai có thể nói chuyện. Người ta chọn cách nói với tất cả, đó là chia sẻ trạng thái. Và nhiều người like, người ta like nhưng ít ai cmt hỏi thăm bạn. Xung quanh bạn có biết bao nhiêu là người, nhưng bạn vẫn là người cô đơn.
   Cô đơn một buổi đi về
Gió thu lướt nhẹ giọt buồn trên môi
  Cô đơn một của tôi thôi
Nắng ơi rót nhẹ cho tôi hạt sầu

24 thg 8, 2013

Pha tạp.....

Cafe pha nước nóng
Lắng dọng cặn, chảy giọt đắng
Cafe đen không bắt măt
Nhưng thơm nồng
Chút đường thơm
Ngọt và đắng hòa làm một......
Người nói có Tín mới có Yêu
Có cả rừng Điều mới chiều được  em
Yêu em anh chẳng dám thèm
Một ly Giọt Đắng
Một Dòng Thời Gian....

Có bao nhiêu tình............Tình........

Tình yêu là một phép mầu
Ai yêu cũng bẩu người yêu mình tài
Cho dù cũng chẳng đẹp trai
Ai yêu cũng nựng "anh zai nhà mình". 


 Tình yêu đứng nửa chữ Tình
Người yêu chỉ biết có mình người yêu
Tình yêu một chút cũng chiều 
Biết bao Tình khác cho diều đứt dây.....

Đời.....












Con đường dài và hẹp
Lối đi nhỏ chen ngang
Giữa nhiều tầng zích zắc
Ai là người cùng ta?

23 thg 8, 2013

Dream on (cứ mơ đi)

 Giấc mơ, tuy không hiện hữu ngày trước mắt, nhìn thấy, nghe thấy và cảm thấy. Nhưng giấc mơ không thể thiếu trong tâm hồn. Vui ta mơ, buồn ta mơ và mơ nhiều nhất là lúc ta cô đơn. Một giọng hát trầm buồn, những giọt nhạc vương vãi khắp quanh. Giống như lạc, như cái cách mà người ta thường cho là "điên, cuồng, ngu, ngộ". Thiết nghĩ tại vì cái tham, sân , si quá lớn trong con người. Tham lam, đến mơ cũng tham lam. Người ta thường mơ về những gì người ta không có được trong thực tại. Mơ rằng mình có, mơ rằng mình được, mơ và cứ mơ đi. Mơ chẳng mất tiền mua, mơ chẳng mất thuế thân, thuế thu nhập và chẳng ai đọ giấc mơ xem thiệt hơn.
  Ghét cái thói đời, thích cười nhạo nhau cho sướng cái miệng. Người tự trọng thấy nó là điều nhục nhã. Người đứt dây thần kinh tự trọng thấy đó là niềm hạnh phúc vì được sống trong "cửa miệng người đời". Là con người nhưng thật khó hiểu hết con người. Đố ai làm được bảng phân loại con người, giống người, phẩm người và thói người.

   Cớ sao lại cười, cớ sao lại nhạo báng người khác, hay đó là thú vui của con người. Người ta ngủ mớ thấy ác mộng, hoảng hốt kêu than. Người mơ thấy chuyện vui thì mỉm cười. Nhưng mấy ai nhớ được đầy đủ giấc mơ hạnh phúc hơn là ác mộng ghê người?
  Trạng thái của kẻ mộ đạo chân chính là luôn dằn vặt "ta đã làm gì cho cuộc sống hôm nay".....Trong khi ta ngẫm nghĩ nên hay không nên, làm thế nào cho người khác vui và thoải mái, đối xử ra sao cho hợp tình, hợp lí, ngẫm sâu về cái khổ, thổ lộ về nỗi đau. Nhưng than ôi. Khi ta ngồi và suy nghĩ thì không biết chừng có kẻ đang âm mưu cho ta dạo chơi một vòng địa phủ. Người tốt, người xấu, ta có cả hai. Nhưng ta lại không biết cách cân bằng và điều chỉnh hai cái trạng thái ấy để cho phần về mình luôn là lợi ích. Đó ắt hẳn là hành động của những kẻ ngu xuẩn. Và ta là một kẻ ngu xuẩn, ngốc nghếch. Bây giờ thì ko có rừng bạch dương, không có gốc bạch dương cổ thụ, và ta không  thể là Ivan ngốc nghếch gặp may được đâu.
  Dream on trong những câu chuyện cổ làm ta thanh lọc tâm hồn. Khát khao về tuổi thơ. Quả thực, không thời gian nào đẹp bằng "thời thơ ấu".......

     Hồi còn nhỏ, ông nội đi đâu cũng cho tôi đi theo. Ông thích thăm quan những di tích lịch sử, những danh lam thắng cảnh hùng vĩ có gắn v...